Hiển thị các bài đăng có nhãn đường đến mặt trời. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đường đến mặt trời. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014
Phần 37: Nhóm Một hành động
Mọi người nhìn nhau. Ý kiến của Itachi nghe rất có lý, nhưng mà ...
- Chúng ta bắt nhốt Hibird kiểu gì? Nó là một con chim đấy, lại còn suốt ngày ở bên Hibari nữa.
- Bởi vậy nên chúng ta cần một con chim khác để dụ Hibird ra.
Nói đến đây tất cả(trừ Neji và Sasuke) lập tức nhìn qua Hinata. Bản thân cô ấy dĩ nhiên cũng hiểu lý do. Cô là người duy nhất trong nhóm có thú nuôi là một con chim.
Neji và Sasuke lần đầu nghe chuyện này đã rất ngạc nhiên hỏi nhau. Naruto ngồi bên cạnh gật đầu xác nhận.
- Hinata-chan, nhờ em cả đấy!_Itachi nói
- Em ...em có thể không phải làm chuyện này không? Chúng ta không thể nghĩ ra cách nào khác mà không phải bắt nhốt Hibird sao?_Hinata đang rất mâu thuẫn_Dino-san!
- Ko. Với tính cách của Kyoya thì đây là cách duy nhất. Với lại, tuy là nói bắt nhốt Hibird nhưng thực chất chỉ là giữ chân nó lại thôi. Cái này anh tin chắc là em làm được.
- Nếu ...nếu là như vậy thì em sẽ cố gắng.
Shiraishi nhìn Hinata một lúc. Đến bây giờ dù đã biết rõ sự thật cậu vẫn thấy thật khó tin rằng Hinata và shinobi tên Cat đó là cùng một người. Tính cách khi chiến đấu và trong cuộc sống thường nhật quá khác nhau, nếu không muốn nói là trái ngược hoàn toàn.
- Quyết định như thế nhé!_Itachi chốt lại_Chúng ta nên chia thành từng nhóm hành động để dễ bề hỗ trợ nhau khi cần thiết. Mục đích của chúng ta là ngăn cản Hibari tìm ra Hibird trước khi trời tối. Đặc biệt là Hinata, vai trò của em là quan trọng nhất. Em phải chú ý theo dõi hành động và tình trạng cụ thể của Hibari để thông báo cho những nhóm khác. Và cũng phải tự bảo vệ mình nữa. Lần này nếu để cậu ta tìm ra em trước khi kế hoạch thực hiện xong anh không dám đảm bảo tính mạng cho em đâu.
Hinata gật đầu, nuốt nước bọt đánh ực.
- Hinata-chan, anh chung nhóm với em được chứ?_Fuji đột ngột quay qua hỏi
Câu hỏi vừa xong thì cả Sasuke, Neji, và Shiraishi đều trắng mắt liếc cậu ta.
- Dĩ nhiên là được ạ. Em rất vui nếu ...
- Xin lỗi Hina-chan!_Shiraishi ngắt lời ngay_Fuji chung nhóm với anh rồi.
- Tớ không nhớ có chuyện này nha_Fuji ngạc nhiên hỏi lại
- Tớ với cậu trước giờ vẫn luôn chung nhóm với nhau mà.
- Vậy thì chúng ta nhập chung nhóm với Hinata-chan luôn. Đâu có giới hạn về số người trong một nhóm.
- Sao phải như thế? Nhiệm vụ của Hinata-chan đã có rõ ràng rồi. Em ấy sẽ lo vụ giữ chân Hibird. Cậu chui vào làm gì?
- Thì chơi cho vui chứ sao! Chung nhóm với Hinata-chan chắc chắn sẽ rất thú vị.
- Khỏi. Tớ sợ cái gọi là “thú vị” của cậu lắm. Cậu tránh em ấy xa xa một chút đi!
- Hả? Sao lại thế?
- Thì là thế đó! Ý kiến hoài!_lần này thì cả Neji và Sasuke đều đồng thanh lên tiếng
Hinata và Naruto ngạc nhiên nhìn nhau rồi nhìn qua mấy người kia. Có phải còn chuyện gì về Fuji mà hai người họ chưa biết? Itachi và Kakashi chỉ mỉm cười.
. . .
Tuần lễ vàng, tất cả các trường đều cho học sinh nghỉ học. Cả Tokyo ngập tràn trong không khí sôi động của ngày nghỉ dài và lễ hội. Đúng ngày 5 tháng 5 hôm đó, Hinata đứng trên sân thượng kí túc xá Học viện Tokyo và gọi Ume đến. Sau một thời gian suy nghĩ Hinata quyết định sẽ mượn Ume để nói chuyện với Hibird. Cô sẽ cho Hibird biết về kế hoạch tổ chức sinh nhật cho Hibari. Hibird là chú chim thông minh và nhạy cảm, nhất định sẽ ủng hộ kế hoạch của họ. Và Hinata đã đoán đúng. Chưa đầy nửa tiếng sau đã thấy Hibird theo Ume bay đến chỗ cô. Dino khi biết việc này đã rất ngạc nhiên.
Ở bên cạnh Hinata lúc đó ngoài Dino ra còn có Naruto. Cậu ta có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho Hinata. Dino chỉ đến để hỗ trợ ban đầu. Anh đưa cho hai người họ một cái laptop. Nó có vẻ nhỏ và khá nhẹ. Trong laptop hiện lên hai màn hình. Một là màn hình quay cảnh Hibari ngồi trong phòng khách một cách trực diện, một màn hình khác cũng quay cảnh Hibari đang ngồi làm việc nhưng là từ cửa sổ bên ngoài.
- Sau khi Kyoya rời khỏi phòng, em mở màn hình này lên. Camera sẽ theo sát mọi hành động, cử chỉ của cậu ta.
- Anh làm cái này từ khi nào vậy? Tuyệt quá!_Hinata thốt lên kinh ngạc
- Nhà Cavallone sở hữu một vệ tinh quốc tế nên đây là chuyện thường. Anh chỉ nhờ thêm Kusakabe lén lắp máy quay trộm trong phòng khách của Namimori nữa thôi.
Naruto và Hinata đều nhìn Dino với ánh mắt đầy ngưỡng mộ khiến anh buồn cười.
. . .
Hibird đã rời đi hơn hai tiếng mà chưa thấy quay lại khiến Hibari rất sốt ruột. Bình thường nó không bao giờ đi lâu đến như thế cả. Dù chưa thực sự xong việc, Hibari vẫn xếp đống giấy tờ qua một bên và bỏ ra khỏi phòng. Cậu vẫn còn nhớ Dino nói rằng hôm nay là một ngày đặc biệt và muốn đưa cậu đi xem thứ gì đó thú vị, thế mà từ sáng đến giờ không thấy mặt mũi đâu. Cậu thực sự không biết hôm nay là cái ngày quỷ gì, chỉ biết rằng ngày này nhà trường cho nghỉ học mà thôi.
Hibird dạo gần đây rất thân với con chim nhỏ của con bé mắt trắng Học viện Tokyo. Cậu nhất định phải cắn chết cô ta vì tội thả rông vật nuôi, dẫn đến Hibird trở nên hư đốn thế này. Đang nhanh bước thẳng đến Học viện Tokyo thì Hibari bắt gặp Neji và Sasuke đứng chẳn ngang đường trò chuyện rất rôm rả. Bình thường thì có lẽ Hibari sẽ nhảy vào đấu với họ một trận vì cả hai đều là những đối thủ mà cậu mong muốn hạ gục. Nhưng giờ cậu không có hứng thú.
- Này, tránh đường đi! Các ngươi đang chắn lối đi của ta đó!
Neji và Sasuke ngừng cuộc nói chuyện. Họ có vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Hibari, nhưng cả hai không hề có ý định tránh đường. Sasuke đút tay vào túi quần, mỉm cười đáp lại:
- Ủa, đầu chim sẻ sao? Đang ngày nghỉ mà cũng mặc đồng phục cơ đấy! Chăm đến phát sợ luôn.
- Ta bảo tránh ra! Nhiều lời.
- Ngươi muốn người khác tránh đường thì cũng phải ăn nói lịch sự chút chứ! Nói lại đi! Nếu ta nghe lọt tai thì sẽ tự khắc tránh đường cho ngươi.
Hibari nhíu mày. Đột nhiên tên đó muốn gây sự à? Ngạc nhiên thật.
- Nói cái gì mà khó hiểu quá vậy? Ngươi bị khùng à?
- Đồ thiểu năng! Ta đang nói tiếng Nhật đó!_Sasuke nổi quạu
Neji liếc nhìn Sasuke rồi lại liếc qua Hibari, có chút ngạc nhiên. Dino nói đúng, Hibari không phải lúc nào cũng thấy chướng mắt là lao vào đánh. Đôi khi cậu ta tỏ ra khá điềm tĩnh và thông minh. Nhưng nhiệm vụ của cậu và Sasuke là phải chọc cho Hibari nổi giận nên dù thể nào cũng phải làm được.
- Có gì mà khó hiểu. Dễ lắm! Cậu hạ giọng xuống, nhẹ nhàng một chút nói như thế này nè:“Cậu có thể tránh qua một bên được không?”, hay là “Cậu vui lòng tránh qua ... ”
- Câm ngay!_Hibari ngắt lời_Ta không cần phải nghe mấy lời vớ vẩn của các ngươi. Tránh qua một bên đi!
- Ngươi đừng mơ! Chưa nói được thì đừng hòng bọn ta tránh.
Hibari ngay lập tức nhảy vào tấn công, và Sasuke đã rất nhanh chóng dùng kiếm đỡ được. Cậu vừa kiềm giữ tonfa, vừa cười mỉa và nói:
- Mất kiên nhẫn nhanh vậy? Nói một câu nhẹ nhàng thì mất mát gì chứ?
- Không cần. Tự ta sẽ tạo lối đi cho mình.
Rồi Hibari lao vào tấn công Sasuke tới tấp. Neji lùi xuống để nhường chỗ cho hai người họ, rồi lặng lẽ rời đi. Cho dù đã tiến bộ nhiều nhưng Hibari vẫn chưa thể đánh bại được Sasuke, bởi Sasuke cùng luôn nỗ lực luyện tập để trở nên mạnh hơn. Tầm nửa tiếng sau, Hibari đã bị Sasuke hạ gục và trói chặt chân lẫn tay, ném vào tường.
- Thiệt tình. Là do ngươi ép ta đấy nhé! Hôm nay rốt cuộc có chuyện gì mà ngươi vội vàng như vậy?
Hibari không trả lời, chỉ nỗ lực tìm cách thoát khỏi dây trói đến mức da tứa máu. Mấy con nhím_một trong những vũ khí của cậu ta_dùng những chiếc gai sắc nhọn cứa dây trói cũng không thể khiến nó đứt được. Sasuke lắc đầu, xuýt xoa:
- Đây là thuật trói độc tôn của tộc Uchiha. Nếu không phải do ta đọc thần chú thì không thể thoát được đâu. Tốt nhất ngươi nên chịu an phận đi.
- Câm miệng lại! Cứ đợi ta cởi được trói thì ta sẽ cắn chết ngươi.
- Đồ lỳ lợm! Ngươi không thấy là mọi nỗ lực của ngươi đang công cốc à?_Sasuke khoanh tay, đứng thở dài một hơi_Thiệt tình! Nếu không phải hôm nay mà là một ngày khác ta chắc chắn sẽ bỏ mặc ngươi. Nhưng riêng hôm nay thì dù ngươi có muốn ta cũng không thể để ngươi bị thương nặng được.
Hibari ngẩn người, ngừng dãy dụa. Đến cả Sasuke còn nói vậy thì hôm nay rốt cuộc là ngày gì?
- Các ngươi và cả tên Ngựa Chứng nữa, đang bày trò gì đấy hả? Hôm nay là cái ngày quái quỷ gì chứ?
- Ngươi ...Ngay cả cái ngày quan trọng của mình mà còn không nhớ thế mà Dino-san cứ nhất quyết muốn làm việc này cho ngươi. Trên đời này chắc chỉ có mình anh ấy mới đối tốt với ngươi như vậy thôi. Đáng tiếc!
- Nhiều lời! Ta hỏi ngươi hôm nay là ngày gì?!
- Không nói được.
Hibari nổi trận lôi đình. Đời này cậu ta ghét nhất là bị người khác qua mặt. Mấy con nhím đột ngột lao lên lăn mạnh về phía Sasuke. Bỗng nhiên chúng va phải một bức tường chắn vô hình khi chỉ còn cách Sasuke vài milimet. Sasuke có vẻ không hề tỏ ra ngạc nhiên hay hốt hoảng gì sau tình huống vừa rồi, chỉ thở dài than phiền:
- Neji, cậu làm việc thừa thãi rồi. Tự tớ có thể giải quyết được.
- Tớ biết. Chỉ muốn nhắc cậu là chơi đùa thế đủ rồi_Neji tiến lên từ phía sau_Thả hắn ra đi!
- Hả? Phải thả luôn sao?
- Chứ cậu định trói hắn đến khi nào? Đừng quên mục đích hôm nay của chúng ta.
Cái kiểu trao đổi đó còn khiến Hibari tức lộn ruột hơn. Cậu ta không cần ai thương hại hay bố thí cả. Hibari vùng dậy và nhảy đi. Neji định lao tới ngăn nhưng Sasuke kéo tay cản lại.
- Cậu nghĩ hắn bỏ chạy rồi còn có thể để cậu giúp hắn cới dây sao?
- Tớ làm sao mà cởi được cái dây đó. Cậu sao còn chưa niệm chú thả hắn ra?
- Ban đầu cũng tính thả. Nhưng cậu thấy đấy, hắn tình nguyện chịu trói mà. Lòng tự trọng của hắn cao ngất ngưởng ấy. Nhìn hắn bị trói nhảy loi choi vậy kể ra cũng thú vị mà.
- Haiz. Bó tay cậu luôn_Neji lắc đầu, thở dài
. . .
Shiraishi và Fuji là nhóm hành động thứ hai. Họ đã được Hinata thông báo về vị trí và tình trạng của Hibari từ trước nhưng khi tận mắt nhìn thấy cậu ta nhảy từng bước từng bước trên đường thế kia thì cả hai vẫn không khỏi bị sốc.
- Đáng nể thật! Bị trói chặt cả chân tay mà vẫn đến đây nhanh như thế_Fuji đứng bên cạnh cầm ống nhòm quan sát, mỉm cười nhẹ
- Cái tên Uchiha đó nghĩ gì mà để Hibari đến đây trong tình trạng này? Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ rằng chúng ta đang bắt nạt cậu ta đó.
- Những gì chúng ta đang làm còn không giống đang bắt nạt sao? Tớ biết thuật này. Đây là thuật trói độc tôn của tộc Uchiha nên chúng ta không cởi dây giúp cậu ta được đâu.
Shiraishi liếc nhìn Fuji ngạc nhiên.
- Cậu chỉ là người thường mà rành bùa chú quá nhỉ?
- Những gì tớ biết còn nhiều hơn cậu tưởng tượng đấy! Giờ tính sao? Kế hoạch của chúng ta chắc phải sửa một chút nhỉ?
- Ừm. Tớ đã có chiến thuật mới rồi.
Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013
Phần 36: Kế hoạch đặc biệt
Đích thân Dino lái xe chở Hinata và Toushirou về kí túc xá. Trên đường đi anh đã hỏi Toushirou rất nhiều về cuộc sống và sở thích của cậu. Ban đầu cậu ta còn trả lời, về sau cảm thấy rất khó chịu và phiền phức nên chẳng thèm trả lời nữa, thậm chí còn mắng anh lập dị, nhiều chuyện. Mỗi lần như vậy Dino lại bật cười lớn.
- Hai tuần nữa là đến tuần lễ vàng (*) phải không?
- Vâng. Thời gian đó thành phố tổ chức rất nhiều hoạt động quy mô lớn và hoành tráng. Anh đến tham dự cùng tụi em cho vui_Hinata khẩn khoản mời
- Cảm ơn em. Anh sẽ cố gắng sắp xếp công việc để đến Nhật vào thời gian đó. Anh cũng có một kế hoạch đặc biệt muốn làm vào ngày 5 tháng 5.
- Ngày thiếu nhi ấy ạ? Anh định làm gì?
- Một kế hoạch rất thú vị nhưng phải có đông người tham gia mới vui. Mấy đứa rảnh thì tham gia luôn. Anh sẽ hỏi Sasuke, Neji, Shiraishi, cả Fuji và Naruto nữa.
- Woa, một kế hoạch mà huy động nhiều người như vậy chắc phải vui lắm. Chỉ cần không vướng nhiệm vụ vào ngày hôm đó em nhất định sẽ tham gia_Hinata hưởng ứng ngay
- Này, cô còn chưa biết kế hoạch là gì mà, lại còn sức khỏe của cô nữa. Sao cứ tự ý quyết định vậy?!_ Toushirou nạt ngay_Một kẻ thừa tiền dư thời gian như anh ta mà làm thì chắc chẳng có gì hay ho.
Dino nghe xong mặt xám xịt vì thất vọng.
- Đó là suy nghĩ của cậu về anh à?
- Dino-san, Hitsugaya-kun hay nói quá lên đó mà, anh đừng để ý_cô xua tay_Anh cứ yên tâm thực hiện kế hoạch đi. Em đã nói mình sẽ tham gia mà.
- Hinata, em đúng là người tốt! Vậy thì em giúp anh nhé! Ngày 5 tháng 5 này là sinh nhật Kyoya. Anh muốn tổ chức một sinh nhật thật đặc biệt cho cậu ấy.
Đứng hình phải đến một lúc.
- Tôi đã nói anh ta sẽ chẳng làm được việc gì hay ho cả mà_Toushirou nguýt dài_Chuyện như vậy mà cũng nghĩ ra được.
- Boss, ngài chắc đã suy nghĩ kĩ rồi chứ? Tôi không cho rằng cậu Kyoya sẽ thích việc này đâu_Romario cũng có ý phản đối
- Chắc chắn là Kyoya sẽ không thích. Nhưng ai cũng có sinh nhật của mình để mà chúc mừng. Tôi không muốn Kyoya có một ngoại lệ. Như vậy thì chỉ càng khiến cậu ấy tách biệt với chúng ta.
- Là tự hắn muốn như thế_Toushirou nói_Lòng tốt của anh nên đặt vào đúng người. Một kẻ như hắn mà đối tốt không chừng lại “làm ơn mắc oán” đấy!
Lời của Dino đã tác động rất lớn đến Hinata. Nghe anh nói cô cảm thấy mình thật không đúng khi lâu nay xem Hibari như một trường hợp đặc biệt để đối xử khác với mọi người, và càng cảm phục Dino hơn về sự bao dung và quảng đại của anh. Sau một hồi suy nghĩ, cô trả lời:
- Em đồng ý giúp anh.
Cả Romario lẫn Toushirou đều quay đầu lại trố mắt nhìn Hinata thất kinh.
- Hyuuga, cô có biết mình vừa nói gì không đó?_Toushirou hỏi bằng giọng cực kì nghiêm túc
- Tớ biết. Vì vậy tớ cũng hi vọng cậu sẽ ủng hộ Dino-san. Tớ không muốn đối với anh ấy như một ngoại lệ nữa.
Toushirou quắc mắt nhìn Dino. Mặc dù chỉ nhìn được phía sau lưng nhưng cậu có thể dám chắc tên tóc vàng đó đang mỉm cười đầy thỏa mãn. Thế mới biết gã Dino đó nhìn bề ngoài có vẻ ngốc nghếch, vô tư nhưng kì thực lại rất thông minh và rất biết cách …khai thác sự nhân hậu của con nhỏ nhẹ dạ cả tin kia. Toushirou tự nhủ nhất định sẽ có ngày cậu xử hắn.
- Cô muốn làm gì thì làm. Sau này có hối hận thì đừng có trách tôi!_cậu quay mặt nhìn ra cửa kính xe, nói một cách lạnh lùng và giận dữ
- Tớ ..tớ hiểu_cô cúi mặt
- Hinata, em có thể giúp anh hỏi thêm vài người nữa không? Dù sao mấy đứa cũng cùng trường ...
Cô do dự một lúc rồi gật đầu. Toushirou tức giận, mắng:
- Con ngựa chứng chết tiệt! Anh muốn mời ai thì tự đi mà làm, đừng đùn đẩy cho người khác!
- Nhóc con, hỗn hào quá nhé! Anh không thèm chấp.
- Anh nói ai nhóc con hả?! Anh dám nói lần nữa tôi đánh chết anh!
Hinata ngớ người trong một chốc rồi che miệng cười khẽ.
. . .
Hinata đã đem việc tổ chức sinh nhật cho Hibari hỏi ý vài người nữa. Shiraishi vừa nghe xong mặt đã tái mét, lắc đầu quầy quậy, riêng Fuji lại ủng hộ rất nhiệt tình. Điều đó khiến Shiraishi lo lắng, nên do dự một hồi cậu đã đổi ý, bằng lòng giúp Dino. Sau đó, Hinata đã hỏi Neji và Sasuke. Không ngoài dự đoán, bọn họ phản đối kịch liệt.
- Người bình thường không thể nghĩ ra chuyện kiểu này_Neji kết luận luôn
- Có phải anh ta thừa tiền quá nên bày trò này không? Nếu thừa nhiều thế thì đưa đây tôi xài cho. Tôi có thể làm được nhiều việc hay ho hơn nhiều so với cái vụ điên rồ đó.
- Tớ ...tớ nghĩ chuyện này có thể suy xét một chút. Đây là tâm huyết của Dino-san …không muốn Hibari-san có ngoại lệ...
Hinata đã nghĩ nếu dùng câu nói của Dino khi đó đã dễ dàng thuyết phục mình, nói với hai người họ có thể hiệu quả. Nhưng ngược lại, phản ứng còn dữ dội hơn ...
- Tên đó đâu phải là người thì làm sao mà đối xử giống như người được!_Sasuke thẳng thừng
- Hắn là động vật ăn thịt thời tiền sử_Neji cũng không thôi
“Chỉ hai người mới dám nói về Hibari-san kiểu đó”, mí mắt Hinata giật giật. Dù cô đã đoán trước tình huống này nhưng vẫn khá sốc.
- Vậy là hai người đều từ chối. Tớ sẽ báo lại cho Dino-san. Cũng may mà Fuji-san và Kura-nii đã đồng ý giúp đỡ.
Cả Sasuke và Neji nghe xong đều kinh ngạc đến đơ người. Họ không ngạc nhiên về cách gọi quá sức thân mật của Hinata với Shiraishi. Ban đầu cô ta gọi là “Shiraishi-senpai”, một thời gian rất ngắn sau biến thành “Kura-san”, và giờ đã đổi thành Kura-nii cũng đủ biết họ thân thiết đến thế nào. Còn với tính cách của Fuji tham gia mấy chuyện kì quái kiểu này cũng chẳng phải chuyện lạ, nhưng không hiểu là cậu ta có quan hệ với Hibari thế nào mà lại đồng ý. Shiraishi tham gia cùng phỏng chừng là đi theo trông chừng cậu ta thôi.
- Fuji quan hệ với Sẻ chúa thế nào?_Sasuke hỏi
- Sẻ chúa?_Hinata ngạc nhiên
- Gì chứ? Cô bị mù tiếng Nhật hả? Tên của hắn chẳng phải là thế sao?
Hinata lúc này mới ngớ ra. Đúng là tiếng Nhật “Hibari” nghĩa là “chim sẻ”. Còn Neji thì bất lực nhìn Sasuke, ý muốn nói “Cậu làm như ai cũng giống cậu dám dùng từ đó để gọi Hibari”.
- Trả lời câu hỏi của tôi, Fuji quen biết Sẻ chúa thế nào?
Hinata nắm chặt bàn tay, lúng túng không biết trả lời ra sao. Fuji và Hibari không thể tính là quen biết, chẳng qua là đều biết thân phận thật của cô mà thôi. Bản thân cô cũng không hiểu sao Fuji lại dễ dàng đồng ý giúp cô tổ chức sinh nhật cho Hibari nữa là.
- Chuyện của anh ấy tớ không biết. Chi bằng cậu đi hỏi Kura-nii.
Sasuke nhíu mày. “Việc quái gì tôi phải đi hỏi anh ta?”
Neji chống cằm suy nghĩ một lúc lâu rồi nói:
- Thật phiền phức! Định tổ chức sinh nhật thế nào? Hibari là trường hợp đặc biệt nên không thể tổ chức theo kiểu thông thường. Chúng ta cùng nghĩ cách sắp xếp.
Cả hai trố mắt nhìn người vừa phát ngôn như nhìn một người ngoài hành tinh.
- Neji, cậu không mơ ngủ đấy chứ?_Sasuke vừa nói vừa quơ quơ tay trước mặt Neji
- Cậu tưởng tớ muốn thế này lắm chắc. Cái tên Fuji đó, cứ nhắc đến là mắt tớ cứ máy liên tục. Tớ không yên tâm nổi nên phải ghé vào.
Sasuke há hốc mồm nhìn Neji tiến lại gần Hinata, vỗ nhẹ lên vai cô ấy.
- Còn muốn rủ thêm ai nữa thì rủ nốt đi. Anh sẽ giúp.
- A, vâng. Em định hỏi Naruto –kun và nhóm Sakura-chan.
- Mấy bà cô yểu điệu đó thì có cho tiền cũng không dám đi đâu, nhưng Naruto thì có thể. Em đi hỏi Naruto, còn anh sẽ gọi cho Dino-san hỏi kế hoạch tổ chức cụ thể.
- Vâng.
Vừa nói Neji vừa kéo Hinata ra khỏi cửa, để Sasuke lại với vẻ mặt sốc cực độ.
“Tên khốn Hibari! Sinh nhật ngươi ta phải phá cho tanh bành, khiến ngươi tức chết mới thôi!”, Sasuke đang rủa thầm với gương mặt đỏ gay vì giận dữ.
. . .
- Hắt xì!!
Hibari đưa tay xoa nhẹ mũi. Hibird từ cửa sổ bay đến đậu lên tóc cậu.
- Hội trưởng bị cảm à?_Kusakabe lo lắng hỏi
- Không. Ta nghĩ là tên động vật ăn cỏ nào đó đang muốn chết sớm_môi nhếch lên nụ cười nhẹ
Đúng lúc này thì có người gõ cửa. Không đợi Kusakabe ra mở, người bên ngoài tự đẩy cửa vào, giọng oang oang:
- Kyoya, tuần lễ vàng có kế hoạch gì đều hoãn lại. Đi với tôi.
Hibari lườm mắt nhìn tên ngoại quốc tóc vàng không biết luật lệ đang ung dung đến ngồi gác chân lên sofa trong văn phòng của cậu.
- Anh lấy quyền gì ra lệnh cho tôi?
- Tôi chưa thấy ai lại nói năng vô lễ với gia sư của mình như cậu đấy. Cậu sợ gì chứ? Đi đi. Tôi có thứ hay muốn cho cậu xem.
Hibari nhìn chăm chăm Dino một hồi, hình như là đang suy nghĩ. Sau một lúc lâu mới nói:
- Cả tuần lễ vàng thì không được. Hội kỷ luật có rất nhiều việc phải làm.
- Tôi hiểu. Cậu chỉ cần rảnh ngày 5 tháng 5 là được. Đó là ngày rất quan trọng với cậu_lại quay sang nói với
Kusakabe_Đến hôm đó đốc thúc cậu ta giùm tôi nhé!
- Ngài yên tâm_Kusakabe cúi đầu
Hibari nhìn hai người họ ngạc nhiên.
- Hai người đang nói cái gì vậy?
Lập tức cả hai đều quay qua nhìn Hibari chằm chằm khiến cậu nổi cáu. Dino vội cười xòa, nói:
- Cậu không nhớ ngày 5 tháng 5 là ngày gì sao?
Hibari ngửa mặt lên như đang suy nghĩ, rồi lại nhìn họ vẻ mặt không chút biến sắc. Không cần nói cả hai đều hiểu : chắc chắn là nghĩ không ra.
- Thôi vậy. Kusakabe, cậu lo giùm đi!
. . .
Tất cả các thành viên đều đã tập hợp lại ở khách sạn của Dino. Lần này nhóm còn có thêm một người nữa: Uchiha Itachi.
- Anh rảnh việc quá nhỉ! Cả chuyện này cũng tham gia?_cả Neji và Sasuke đều lườm
- Hê, ngay cả hai thằng em bướng bỉnh của anh mà còn tham gia thì anh đứng ngoài chẳng phải phí lắm sao? Ừm, cả Fuji và Shiraishi nữa. Rất vui gặp hai cậu ở đây!
Hai người cúi đầu lễ phép chào anh. Neji và Sasuke cùng đồng loạt quắc mắt lườm sang phía Fuji, lòng thầm mắng “Tại sao bọn này phải hạ thấp mình đi tổ chức sinh nhật cho cái tên khốn khiếp đó? Tất cả đều do cậu là tên xảo trá!”. Shiraishi giật bắn mình, trong khi Fuji lại rất tự nhiên mà nhìn hai người đó mỉm cười.
Dino ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Itachi. Anh chỉ nhún vai mỉm cười.
- Vậy mọi người định tổ chức như thế nào?_Naruto hỏi_Nói thật, lúc đầu khi nghe Hinata-chan đề nghị em đã thấy không khả thi rồi. Hibari chỉ thích ở một mình, rất bạo lực, gặp người là đánh. Người như vậy thì tổ chức sinh nhật thế nào được. Có khi hắn cũng chẳng cần đến cái ngày như thế. Bản thân em cũng không thích làm chuyện này cho hắn.
- Thế sao cậu lại đồng ý?_Sasuke hỏi vặc lại
- Vì Hinata-chan đề nghị giúp đỡ. Bất cứ là việc gì, chỉ cần là Hinata-chan yêu cầu tớ đều sẽ giúp.
- Cậu tốt quá nhỉ!
- Đương nhiên. Ai như cậu.
- Tôi không phải bạn thân của cô ta_Sasuke nổi cáu
- Không cần cứ phải là bạn thân. Đã là bạn bè thì phải giúp đỡ nhau chứ!
- Tôi ...
Mới nói đến đây Itachi bất ngờ xuất hiện phía sau hai người, đưa tay nắm đầu cả hai quay lên phía trước, giọng lạnh lùng:
- Hai đứa có thôi đi không? Sasuke, em bắt đầu thích cãi nhau với cậu ta từ khi nào vậy?
Hai người nguýt dài quay đi khó chịu. Itachi nhìn họ mà khó hiểu.
Fuji nhìn thấy cảnh đó đột nhiên mỉm cười. Shiraishi ngồi bên cạnh giật mình, đổ mồ hôi hột, thầm nghĩ “Lạy trời đừng để cậu ta bày trò gì quái dị”.
- Sinh nhật trước giờ với Kyoya đúng là chẳng có chút ý nghĩa gì. Anh chỉ cần cậu ta thấy đây là một ngày đặc biệt để cậu ta luôn nhớ đến nó là được rồi_Dino nói
- Thế thì dễ. Tất cả chúng ta nhào vô tẩn cậu ta một trận_Sasuke nói không cần suy nghĩ.
Mọi người quay sang bất lực nhìn cậu, “Không thích thì cậu có thế ngồi yên cũng được mà”.
- Với tính cách của Hibari chi bằng chúng ta cùng chọc cho cậu ta tức giận nguyên một ngày_Itachi nháy mắt_Bắt nhốt Hibird lại.
*Tuần lễ vàng tại Nhật Bản kéo dài từ cuối tháng 4 đến ngày 05/05, vì khoảng thời gian này có rất nhiều ngày quốc lễ của Nhật. Bao gồm: ngày 29/04 (sinh nhật nữ hoàng Shouwa, còn gọi là Shouwa no hi), ngày 03/05 (ngày kỉ niệm Hiến pháp, còn gọi là Kenpou-kinenbi), ngày 04/05 (ngày Cây xanh, còn gọi là midori no hi), và ngày 05/05 (ngày Thiếu nhi, còn gọi là Tết bé trai, hoặc Kodomono hi)
Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013
Phần 35: Thua
- Nếu không có chuyện này xảy ra thì cậu định giấu tớ đến bao giờ? Nếu chẳng may con bé bị đâm chết thì cậu sẽ đối diện với tớ thế nào đây?
Fuji sững người, nhìn chằm chằm Shiraishi. Đôi môi khẽ cười.
- Vậy là cậu...
Shiraishi buông cổ áo Fuji ra, quay lại nhìn vào Hinata đang nằm hôn mê trên giường bệnh mà lòng vô cùng xót xa.
- Chọn thời điểm này để nói, cậu đúng là ác thật đấy! Không cho tớ một cơ hội lựa chọn nào_cậu nói như trách cứ nhưng giọng lại nhẹ nhàng như đang tâm sự
Fuji hơi cúi mặt. Đúng là cậu đang dồn ép Shiraishi, nhưng còn có cách tốt hơn sao?
- Nếu như tớ không chấp nhận chuyện này, tớ đem kể hết cho mọi người nghe thì cậu và các thầy ấy định làm thế nào?
- Tớ đã từng hỏi Itachi-sensei về việc này. Thầy ấy nói: nếu Shiraishi từ chối thì đã chẳng còn là Shiraishi nữa. Lúc đó thầy ấy sẽ có hai lựa chọn, hoặc là giết cậu bịt đầu mối, hoặc là xóa ký ức của cậu về Hinata và chuyển cậu đến học ở Namimori.
Shiraishi nghe xong cười méo xệch.
- Đó mà là lựa chọn sao? Rõ ràng là đang ép chết tớ mà.
Fuji mỉm cười.
- Itachi-sensei còn nói, chỉ cần đúng là Shiraishi thì ván bài này chúng ta nhất định sẽ thắng.
Shiraishi nghe xong bật cười.
- Quả nhiên là Itachi-sensei. Thầy ấy chẳng bao giờ đánh một ván bài mà không nắm chắc phần thắng cả. Tớ nhận là mình thua rồi. Thua hoàn toàn rồi. Tớ sẽ bảo vệ cho Hina-chan.
Shiraishi đã cười khi nói như thế nhưng Fuji có cảm giác mình vừa làm một điều rất tệ hại. Nếu cậu kể cho Shiraishi nghe mọi chuyện ngay từ đầu thì liệu sự việc có diễn tiến tốt hơn không?
- Gì thế này? Sao anh ta lại ở đây?!
Đó là tiếng của Toushirou. Cậu ta bước vào phòng cùng Konan, nhìn Shiraishi với vẻ kinh ngạc. Và Shiraishi cũng trố mắt nhìn cậu ta sửng sốt không kém.
- Chuyện này là sao? Tôi đã nói với Dino là cho tôi thêm thời gian rồi kia mà?
- À, việc diễn ra thuận lợi hơn dự kiến. Anh đã được sự cho phép của các thầy rồi.
- Dù vậy cũng nên báo trước với tôi một tiếng chứ!
- Hitsugaya-kun, cậu ...cậu thực sự là ai?_đôi mắt Shiraishi nhìn cậu đầy ngạc nhiên nhưng vẫn rất nghiêm túc
- Vậy là sao?_Toushirou nhíu mày nhìn qua Fuji_Anh chưa kể gì cho anh ta nghe về tôi à?
- Chưa có thời gian để kể nên trước mắt mới nói sơ về Hinata thôi.
Toushirou thở dài nhưng không nói gì. Cậu không thích nói thẳng rằng “tôi là một ninja” trước mặt người khác. Có lẽ biết vậy nên Konan đã chủ động đến bắt tay Shiraishi và giới thiệu:
- Cậu chắc là Shiraishi mà mọi người đang nói tới. Tôi là Konan. Tôi và Hitsugaya đều là thành viên của đội 8 Akatsuki.
Dù đã lờ mờ đoán ra khi thấy hai người họ xuất hiện nhưng vẫn khiến Shiraishi thấy rất sửng sốt. Hóa ra cậu đã được tiếp xúc với đội 8 từ sớm mà không biết ,lúc đó chắc chắc Fuji đã nhận ra. Nghĩ đến đây cậu lại thấy tủi.
- Hyuuga vẫn chưa tỉnh?_Toushirou hỏi, mắt quan sát thật kĩ tình trạng của cô bé
- Chưa. Nhưng theo lời bác sĩ nói thì tình trạng của con bé đã ổn định nên sẽ sớm tỉnh lại thôi. Cậu không cần lo lắng quá.
Toushirou không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Hinata. Lông mày chau lại. Cứ mỗi lần nhìn cô ấy như thế này lòng cậu lại nhói đau, lại hối hận vì mình đã không bảo vệ được cô.
Đột ngột Toushirou quay ngoắt qua nhìn Shiraishi khiến cậu ta giật mình. Cậu hỏi:
- Anh thực sự muốn bảo vệ cô ấy chứ?
Shiraishi hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng trả lời ngay:
- Chắc chắn rồi. Anh nhất định sẽ không để con bé phải chịu đau đớn nữa.
- Hừ. Tên Naruto cũng nói y chang như vậy. Có thêm mấy người hỗ trợ mà còn không bảo vệ được cô ấy thì thà bây giờ tôi cầm kiếm đâm chết cô ấy luôn cho rồi.
Ai nấy đều ngạc nhiên và lấy làm khó hiểu trước những lời của Toushirou. Shiraishi để ý thấy trong mắt cậu ấy đầy sự đau khổ.
- Cô ta lúc nào cũng tự tiện hành động theo ý mình. Chỉ cần có thể cứu được người thì dù có khó khăn cỡ nào cô ta cũng muốn làm. Tại sao không chịu nghĩ cho bản thân mình một chút chứ? Cô ta chết rồi thì ước mơ của cô ta phải làm sao? Nhìn người khác đau lòng và hối hận thế này khiến cô ta vui lắm à?!
Shiraishi sững người, kinh ngạc quay sang nhìn Fuji thì chỉ thấy cậu ta nhún vai và mỉm cười. Còn Konan khẽ thở dài, đôi môi nhếch lên một nụ cười nhẹ. Rốt cuộc thì tiểu đội trưởng đã chịu bộc lộ cảm xúc của mình rồi.
- Xin lỗi vì đã gây phiền cho cậu nhiều như vậy!
Tiếng Hinata dịu dàng vang lên khiến mọi người đều rất ngạc nhiên và mừng rỡ. Cô ấy đã tỉnh lại. Dáng vẻ còn yếu ớt nhưng nụ cười vẫn rất tươi và thánh thiện như ngày trước.
- Cuối cùng em đã tỉnh lại_Fuji và Konan ngay lập tức nhào tới bên giường_Em thấy trong người thế nào?
- Khỏe hơn nhiều rồi ạ. Em xin lỗi vì đã khiến mọi người lo lắng!
Hinata đưa mắt nhìn Toushirou. Vừa chạm phải ánh mắt cô ấy, Toushirou liền đỏ mặt quay đi. Hinata cũng cảm thấy ngượng nên không nhìn nữa. Qua những lời nói của cậu ban nãy tuy cô nghe không hiểu hết, nhưng cũng phần nào cảm nhận được cậu quan tâm đến cô không đơn thuần chỉ như một đội trưởng đối với cấp dưới của mình. Có gì đó đặc biệt hơn thể mà cô không thể diễn tả được bằng lời.
Không chịu nổi cảm giác khó chịu đó, Toushirou quay người rời khỏi phòng khiến ai nấy đều kinh ngạc không kịp cản lại.
Đến lúc này Hinata mới chú ý trong phòng còn có Shiraishi. Điều đó khiến cô vô cùng kinh ngạc và bối rối. Hiều cảm giác của cô, Shiraishi tiến tới bên giường, và nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô, nói dịu dàng:
- Em gái ngoan nhưng lần này không ngoan chút nào đâu nhé! Dám giấu anh chuyện quan trọng như vậy. May mà em thoát chết nếu không em định để anh phải hối hận cả đời sao?
Hinata xúc động ứa nước mắt.
- Anh ...anh không giận em thật sao? Anh vẫn …vẫn chấp nhận em sau …sau khi đã biết thân phận thật của em sao?
- Haiz …_cậu thở dài_Ai biểu ngay từ đầu anh đã nhận làm anh trai của em chứ! Anh lỡ yêu quý cô em gái dễ thương này quá rồi, có hối hận cũng không kịp nữa. Khổ một nổi anh lại không thấy hối hận một chút nào.
Hinata xúc động không kìm nổi lòng. Cô kéo chăn trùm kín mặt và òa khóc. Shiraishi bật cười, vỗ nhẹ đầu cô, trong lòng cũng cảm thấy rất hạnh phúc.
. . .
Do vết thương khá nặng nên Hinata buộc phải nghỉ dưỡng hoàn toàn trên giường bệnh trong vòng một tuần. Căn bệnh “sốt xuất huyết” mà Kakashi dùng để che đậy cho tình trạng thật của cô vốn không thể dưỡng bệnh quá lâu, nên sau một tuần nằm viện cô được trở về trường. Tuy nhiên, Dino dặn dò Hinata vẫn phải đến chỗ anh mỗi ngày để điều trị vết thương cho khỏe hắn.
- Hay là em đến ở chung với Konan đi? Bạn cùng phòng em không biết tình trạng bệnh của em, lỡ trong sinh họat hàng ngày động chạm đến vết thương thì lại khổ.
- Em nghĩ không nên làm vậy dễ khiến người khác hiểu lầm. Anh đừng lo! Em tự biết chăm sóc cho mình mà.
- Nếu cô thực sự biết lo cho bản thân thì đã chẳng bị như vậy_Toushirou đứng bên cạnh nói vào
Hinata ngượng cúi mặt, im bặt. Dino thấy vậy bật cười nhẹ.
- Dino-san!_cô ngẩng đầu lên_Khi nào thì chúng ta sẽ có buổi gặp mặt?
- Gặp mặt?_Dino ngạc nhiên
- Itachi đã nói sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở lễ hội Sakura thì sẽ kể cho bọn tôi nghe mọi chuyện_ Toushirou tiếp lời
Dino hơi giật mình. Itachi chưa nói qua với anh chuyện này. Đúng là cần cho hai đứa nhóc này biết kế hoạch sớm, nhưng sức khỏe của Hinata hiện đang yếu như vậy, nói ra lúc này liệu có ổn không?
- Anh biết rồi. Để anh bàn qua với Itachi rồi báo lại với các cậu sau.
- Phải bàn qua với thầy ấy nữa à?
- Vì chuyện này có liên quan đến nhiều người nên để sắp xếp được một cuộc hẹn có đông đủ tất cả mọi người thì cần phải có thời gian. Trước mắt cậu cứ chăm sóc Hinata cho tốt vào.
- Việc đó không cần anh nhắc.
Dino mỉm cười. Tên nhóc này tính cách khá giống Sasuke, nhưng ít ra thì Sasuke lễ phép hơn (dĩ nhiên cũng còn tùy trường hợp). Mà hình như Hibari cũng rất có hứng thú với cậu ta.
. . .
Suốt một tuần vắng mặt trợ lý thì cũng một tuần đó Hội học sinh bận túi bụi với bao nhiêu là việc. Sasuke biết là mình vô lý nhưng cậu thực sự rất muốn nguyền rủa Hinata khi không lại nghỉ học đúng dịp này. Đây là thời điểm các CLB bắt đầu đi vào hoạt động mạnh sau đợt hô hào cổ động nhằm tăng số lượng thành viên, công việc vì vậy mà phát sinh nhiều không kể xiết. Cậu đã cố tình để dành những thứ này lại cho Hinata, thế mà cô ta lại nghỉ mất, báo hại cậu làm việc muốn hụt hơi.
- Có muốn trách thì trách chính mình ấy! Ai biểu cậu cứ thích bày trò làm khó Hinata-san kia!_Neji nói châm chọc_Giờ thì “Gậy ông đập lưng ông” rồi nhé!
- Còn ở đó mà nói!_Sasuke bực mình phản kháng_Nếu trước kia cậu không cách chức Hội phó Văn hóa thì có xảy ra cớ sự này không? Cũng chẳng cần phải tuyển thêm trợ lý làm gì.
- Nè, ngày đó cậu cũng đồng ý để tớ làm vậy mà. Cô ta làm việc không tốt, còn lạm dụng công quỹ thì phải cho nghỉ chứ!_cậu sựng lại trong giây lát rồi bỗng hỏi_Hay tớ đề xuất để Hinata-san làm Hội phó?
Lập tức Sasuke giảy nảy lên. Cậu phản đối ngay:
- Không được. Cô ta có quá ít kinh nghiệm giải quyết công việc của Hội, lại là người mới, sao mà để cô ta làm được chứ?!
- Sao lại không được? Hinata-san đã làm trợ lý một thời gian dưới sự “huấn luyện” của cậu. Tớ thấy cô bé nắm việc khá nhanh. Tớ tin là Hinata-san đủ sức để đảm nhiệm vị trí mới này.
- Cậu dễ dãi quá đấy! Mới làm một thời gian ngắn thì sao có thế kết luận là được việc chứ! Nói như cậu thì cứ ai làm trợ lý trong Hội chừng một tháng thì cũng có thể làm được Hội trưởng ấy!
Neji nghiêm mặt, dựa người hẳn vào thành ghế và khoanh tay lại.
- Vậy cậu giải thích thế nào về việc cố tình để lại công việc khó khăn và mất nhiều thời gian nhất cho Hinata-san? Những công việc đó vượt quá quyền hạn và khả năng của một trợ lý non kinh nghiệm.
Sasuke cứng họng im bặt. Cậu cứ nghĩ Neji quá bận rộn không chú ý tới chứ.
Neji đứng dậy, kéo ghế đến bàn của Sasuke và ngồi xuống đối diện với cậu ta. Cậu nhìn thẳng và Sasuke và nói:
- Chúng ta nói chuyện nghiêm túc nhé! Từ trước tới giờ tớ vẫn để cậu tự giải quyết công việc không hỏi gì, nhưng không có nghĩa là tớ không quan tâm. Dù sao tớ vẫn là Hội trưởng, là người chịu trách nhiệm điều hành hoạt động của Hội học sinh. Tớ biết lâu nay cậu vẫn luôn tìm cách làm khó Hinata-san, nhưng tớ không can thiệp là vì tớ cũng muốn biết năng lực của cô ấy tới đâu. Và giờ thì tớ yêu cầu cậu tiếp tục huấn luyện cho Hinata-san trở thành Hội phó phụ trách văn hóa.
- Cái gì?_Sasuke trợn mắt_Hóa ra ngay từ đầu cậu đã có ý định đưa nhỏ Hyuuga đó làm Hội phó rồi. Để cô ta là trợ lý chỉ là cái cớ để cô ta làm quen với công việc của Hội thôi chứ gì?
Trái với thái độ giận dữ của cậu bạn, Neji vẫn rất điềm tĩnh trả lời:
- Không. Tớ cũng chỉ mới nghĩ ra việc này thôi, sau khi thấy rằng Hinata-san đã làm rất tốt những công việc mà cậu giao. Mà hình như cậu không để ý nhỉ? Chính cậu là người đã từng bước một huấn luyện Hinata-san làm việc như một Hội phó thực sự. Cậu nghĩ kĩ xem!
Sasuke sửng sốt đến đờ người. Cậu đã làm như vậy? Từ khi Neji cách chức Hội phó văn hóa thì cậu, ngoài công việc của một Hội phó kỷ luật cậu còn phải gánh thêm một phần công việc của bên văn hóa. Vì không ưa Hinata nên sau khi cô ấy đảm nhiệm công việc trợ lý, cậu đã đẩy toàn bộ công việc văn hóa cho Hinata làm, ngoài ra còn làm thêm một số công việc bên ký luật. Những việc cô không hiểu, cậu đều chỉ bảo tận tình dù hay nói lời trêu chọc, mỉa mai cô. Sasuke không bao giờ để Hinata làm một công việc giống nhau trong nhiều ngày, mà cứ mỗi ngày lại chỉ cho cô ấy làm thêm những việc mới. Mục đích của cậu là để cô ấy khiếp sợ trước khối lượng công việc dày đặc mà nản lòng bỏ cuộc, nhưng ngược lại Hinata đều làm rất tốt mà không than thở một câu (ngoài trừ những việc liên quan đến Namimori). Dần dần, chỉ sau gần một tháng cậu đã hướng dẫn cô ấy làm qua gần như tất cả mọi công việc của một hội phó cần làm.Cậu đã dần từng bước đưa Hinata đến gần hơn vị trí của cậu trong Hội.
Trời ơi! Cậu đã làm gì thế này?! Sasuke gục đầu vào hai cánh tay đang chống trên bàn.
Neji bật cười. Thật hiếm thấy biểu hiện của Sasuke thế này vì một ai khác ngoài Itachi (Neji và Sasuke vẫn thường bày trò chơi khăm Itachi nhưng toàn bị phản ngược lại).
- Nhận ra rồi phải không? Cậu phải chấp nhận sự thật đi, Sasuke! Cuộc đấu này cậu thua rồi, mà thua đau là đằng khác.
Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013
Phần 34: Thuyết phục
Ngày hôm nay Shiraishi ở lại CLB tập muộn hơn thường lệ, không những vậy còn tập khá nặng. Tất cả những thành viên trong đội đều rất ngạc nhiên. Đội trưởng liền hỏi người bạn thân của cậu ta:
- Fuji-kun, có phải Shiraishi-kun đã gặp chuyện gì không? Cả ngày hôm nay anh thấy cậu ta cứ kì kì sao ấy.
- Nhà cậu ấy có chút chuyện nhưng không có vấn đề gì lớn đâu ạ. Anh để em đi nói chuyện với cậu ấy.
- Ừ. Giao cho cậu cả đấy.
Hơn ai hết Fuji hiểu rõ Shiraishi vẫn còn bị ám ảnh bởi sự việc xảy ra ở lễ hội ngày hôm qua. Đây là cơ hội tốt để cậu hỏi dò cậu ta. Fuji đợi đến lúc mọi người đi về hết mới tiến tới ngồi cạnh Shiraishi.
- Muộn rồi sao cậu chưa về?_Shiraishi ngạc nhiên hỏi
- Tớ đợi cậu.
- Không cần đợi đâu. Tớ muốn ở lại tập thêm chút nữa. Cậu về trước đi!
Shiraishi nói xong, tu một ngụm nước lớn rồi đứng dậy tập tiếp.
- Nếu tớ nói rằng tớ biết người kunoichi đó còn sống thì cậu sẽ về chung với tớ chứ?
Shiraishi giật mình, quay lại hỏi một cách sốt sắng:
- Có thật là Cat còn sống không? Làm sao cậu biết?
Fuji mỉm cười. Đôi mắt xanh mở ra sắc sảo.
- Sao cậu lại quan tâm đến cô ta thế? Đó là ninja cơ mà.
- Chuyện đó …_cậu lúng túng, dường như không biết phải trả lời như thế nào
Thái độ đó của Shiraishi càng khiến Fuji tin rằng những cảm nhận của mình là đúng.
- Phải rồi. Sao hôm nay mãi không thấy Hina-chan đến tập ?_cậu cố tình lảng chuyện
- Tớ quên chưa báo với cậu. Hinata bị sốt xuất huyết nặng, hiện phải nằm điều trị cách ly trong bệnh viện tỉnh, nên chắc phải một thời gian khá lâu sau mới quay lại tập tiếp được.
- Hả ?_Shiraishi sửng sốt_Sao đột ngột quá vậy ? Mới hôm qua tớ còn nhìn thấy con bé làm thêm ở lễ hội Sakura mà.
- Nó mới phát bệnh đêm qua, sáng nay thì nhập viện.
- Cậu biết chuyện này lúc nào ? Sao không báo sớm cho tớ chứ ?
- Tớ mới biết lúc tan học. Là Shiro-chan báo. Cậu ta nói bệnh của Hinata ở giai đoạn này rất dễ lây nên khuyến cáo chúng ta không nên đến bệnh viện thăm để tránh bị lây nhiễm.
Shiraishi sững người phải đến một lúc vì quá sốc. Đoạn, cậu ngồi xuống ghế và cất vợt vào túi.
- Tội nghiệp Hina-chan quá ! Tự nhiên lại gặp phải chuyện này. Tớ sẽ đi thăm con bé bây giờ. Cậu đi chung với tớ luôn chứ?
Fuji không ngạc nhiên. Cậu đã đoán trước sự việc sẽ như thế, nhưng vẫn nói:
- Được không vậy ? Tớ đã nói rồi. Đi vào thời gian này dễ lây bệnh lắm. Cậu không thể chờ thêm mấy ngày nữa hãy đi thăm không được sao?
- Không sao. Tớ đã từng đọc một bài báo về căn bệnh này. Có cách thăm bệnh mà không bị lây nhiễm đâu. Mà cậu lo gì chứ, có các bác sĩ ở đó mà! Hina-chan bị nặng như thế, tớ muốn xem em ấy thế nào. Tớ không đủ kiên nhẫn để chờ thêm mấy ngày đâu.
Fuji khẽ thở dài. Quả nhiên không cản nổi cậu ta.
- Cậu yêu quý Hinata thật đấy. Em ấy biết chuyện này chắc chắn sẽ rất vui.
- Nói gì vậy? Tớ xem Hina-chan như em gái. Khi em gái gặp chuyện anh trai phải dốc sức mà giúp chứ.
- Thôi được rồi. Tớ sẽ đi với cậu. Nhưng trước khi đến đó, chúng ta ghé qua chỗ này một lát đã.
Shiraishi ngạc nhiên. Sao Fuji có vẻ bí mật vậy?
. . .
Lúc này tại một văn phòng nhỏ nằm không xa Học viện là mấy, Dino, Kakashi và Itachi gặp mặt nhau ở đó. Ba người bọn họ rất ít khi họp mặt như vậy, mà thường trao đổi qua thư điện tử. Chỉ khi nào thật cần thiết mới họp bàn. Chỉ như vậy cũng đủ biết chuyện hôm nay quan trọng như thế nào.
- Đúng như dự liệu, Fuji vừa thông báo cậu ta không cản được Shiraishi nên đang đưa cậu ấy đến đây_Dino nói sau khi nhận tin nhắn
Kakashi và Itachi nhìn nhau cùng mỉm cười.
- Shiraishi là một thiếu niên có tư chất tốt, rất được lòng mọi người trong trường. Nếu có thể kéo được cậu ấy về làm đồng minh sẽ rất thuận lợi cho chúng ta về sau này. Dù đã dự tính trước nhưng sự việc diễn ra nhanh hơn thầy nghĩ_Kakashi chống cằm
- Em thì khác. Em biết cậu ta sẽ đến đây sớm_Itachi cầm tách trà lên_Từ sau trận đấu hôm qua, cậu ta đang có mâu thuẫn lớn, và mâu thuẫn ấy đã khiến mong muốn bị từ bỏ trước kia quay trở lại. Chỉ cần biết cách “mở”, chúng ta sẽ dễ dàng có được cậu ta thôi. Mà con người Fuji-kun thầy còn chưa biết hết đâu_vừa nói vừa nháy mắt tinh nghịch
Chỉ mới biết Fuji ngày hôm qua nên Dino không thể nhận xét gì nhiều về cậu ta. Nhưng qua thái độ vừa rồi của Itachi, anh có thể đoán được cậu ta rất thông minh và lanh trí, không chỉ vậy ở cậu ta có cái gì đó rất bí hiểm. Tóm lại, con người Fuji có rất nhiều ẩn sổ.
Im lặng suy nghĩ một lúc, Kakashi hỏi tiếp:
- Vậy chỗ Hibari-kun thì sao, Dino-kun?
- Em nghĩ về việc này có thể tạm yên tâm. Với những gì em biết về Kyoya thì cậu nhóc đó vẫn muốn được đấu một trận với Cat nên nhất định sẽ không để lộ thân phận thật của Hinata cho bất cứ ai đâu.
- Biết em đã lâu nhưng thầy phục em nhất chính là chuyện này đấy_Kakashi phì cười_Thầy có thể không ngán bất kì một học sinh ngỗ ngược nào, ngoại trừ Hibari-kun. Vậy mà em thậm chí còn làm được gia sư của cậu ta.
Dino chỉ cười.
. . .
Hôm nay Sasuke ở lại tập khá trễ. Đang thay đồ chuẩn bị ra về thì Neji gọi điện tới, giọng khá vội và ngạc nhiên:
- Này, Hibari mới đến đây. Hắn bảo sẽ chờ cậu trên sân thượng của trường.
Sasuke rất ngạc nhiên, liền hỏi lại:
- Tên sẻ chúa đó tới á? Mà lại còn muốn gặp tớ? Chuyện gì vậy?
- Tớ không biết nên đang định hỏi cậu. Cậu cũng không biết sao?
- Không_Sasuke nhướng mày suy nghĩ một chốc_Không lẽ hắn vẫn còn căm chuyện hôm qua? Vẫn biết tên này thù dai, nhưng chỉ vì chuyện tranh nhau con mồi mà hôm nay hắn đến tận trường tìm tớ thì đúng là hơi lạ đấy!
- Cậu định thế nào?
- Cứ lên gặp xem sao. Cậu đừng xen vào, tự tớ sẽ lo liệu được.
Nói rồi Sasuke cúp máy không cần bận tâm đầu dây bên kia phản ứng như thế nào. Cậu bỏ lại ba lô vào tủ chứa đồ rồi đi thẳng lên sân thượng. Tâm trạng cậu hiện không được tốt vì hôm qua bị anh trai trách phạt. Giờ có thể đấu với kẻ dám tranh con mồi của mình kể ra cũng là cách giải tỏa tâm lý khá tốt. Nghĩ vậy, Sasuke bước lên sân thượng với tâm trạng khá là hưng phấn.
- Ta đến rồi đây, sẻ chúa!
. . .
Cánh cửa mở ra, Fuji bước vào trước còn Shiraishi bước theo sau. Cậu sửng sốt, há hốc mồm khi nhìn thấy đứng trong căn phòng đó là Kakashi, Itachi và Dino. Nhìn thấy cậu, bọn họ đều mỉm cười.
- Shiraishi-kun, chào mừng đã đến đây! Bọn tôi chờ cậu khá lâu rồi đấy!_Kakashi nói trước
Shiraishi kinh ngạc, tim đập thình thịch. Cậu lén đưa mắt nhìn Fuji như muốn hỏi “Chuyện gì vậy? Sao tự dưng các thầy lại muốn gặp tớ?”, nhưng Fuji điềm nhiên nhìn ba người đàn ông kia mà không để tâm đến mình.
- Không việc gì phải sợ cả. Dĩ nhiên bọn ta nhờ Fuji gọi cậu đến đây là có chuyện cần bàn. Hai cậu ngồi xuống đi!
Nghe Itachi nói Shiraishi dù e ngại nhưng cũng đành ngồi xuống, trong lòng không ngừng tự hỏi. Cách nói của thầy nghe có vẻ nghiêm trọng nhưng lại không nghiêm trọng. Rốt cuộc là chuyện gì?
- Để cậu khỏi thắc mắc nữa tôi vào đề luôn nhé!_Itachi nói ngay_Kunoichi tên Cat đó đang bị thương rất nặng, và hiện giờ cô bé đó đang được chúng tôi chăm sóc.
Shiraishi há hốc, thiếu chút nữa đã đứng bật dậy vì quá bất ngờ. Chưa nói đến việc cậu cảm thấy thế nào khi biết Cat còn sống, thắc mắc đầu tiên là mối quan hệ thực sự của ba người bọn họ với kunoichi kia.
- Thầy ...tại sao lại nói với em chuyện này?_cậu nhìn ba người họ với ánh mắt dè chừng_Không sợ em sẽ tố cáo các thầy sao?
Itachi mỉm cười. Sắc mặt không biểu lộ chút ngạc nhiên hay e sợ.
- Bọn tôi tin chắc cậu sẽ không làm thế. Sao vậy? Chẳng lẽ cậu không muốn biết Cat là ai sao?
Shiraishi giật mình. Lần đó Cat cứu cậu, còn gọi cậu là “senpai”. Cậu đã nghĩ cô ta chắc chắn là đàn em của mình ở trường nhưng không thể đoán được là ai. Dù vậy, tại sao các thầy ấy lại biết, hay đơn giản chỉ là phỏng đoán khi thấy Cat cứu cậu? Vẫn không rõ ý định của Itachi, Shiraishi lắc nhẹ đầu, trả lời:
- Em không quan tâm.
Câu trả lời của Shiraishi không khiến ba người ngạc nhiên hay thất vọng, trái lại họ đã mỉm cười. Họ hiểu Shiraishi vẫn còn dè chừng nên chưa dám bộc lộ bản thân.
- Vậy được. Fuji-kun, đưa Shiraishi-kun đến thăm Hinata-chan đi!_Kakashi đề nghị
- Sensei quyết định luôn rồi sao?_Dino ngạc nhiên
- Việc tốt không nên chần chừ. Thầy tin là chúng ta đã lựa chọn đúng.
- Em cũng nghĩ thế_Itachi gật đầu
Shiraishi ngơ ngác không hiểu ba người họ đang nói chuyện gì, và sao lại thả cậu đi dễ dàng vậy? Không lẽ đã chịu thua. Không giống. Nhìn thái độ của họ đâu có giống.
- Shiraishi, đi thôi nào!_Fuji đập nhẹ vai cậu_Đến nơi cậu sẽ hiểu tất cả.
Câu nói của Fuji lại càng khó hiểu hơn. Đến thăm Hinata thì liên quan gì đến chuyện này? Nhưng dù sao Shiraishi cũng đang rất lo lắng cho Hinata, nếu đến đó có thể hiểu được mọi chuyện thì cứ đến xem sao. Nghĩ vậy Shiraishi nhanh chóng đứng dậy bước theo Fuji.
. . .
Lúc này Sasuke và Hibari đang đánh nhau kịch liệt trên sân thượng của học viện. Hibari tiến bộ rất nhanh, đánh lại vô cùng hăng hái, khiến Sasuke phải rất khó khăn mới chống đỡ được. Đánh một lúc thấm mệt, Sasuke chủ động dừng lại.
- Đánh mệt rồi! Nghỉ chút đi!
- Ngươi định trốn hả?_Hibari xem chừng vẫn chưa muốn dừng
- Trốn cái đầu ngươi! Đánh mệt thì phải nghỉ chứ!_Sasuke nổi cáu, nằm phịch xuống nền đất_Ngươi không nghỉ thì ta nghỉ. Ngươi muốn đánh thì đánh một mình đi!
Sasuke cứ vậy mà nằm ỳ ra đó. Hibari hết hứng đánh nhau, liền buông tonfa ngồi phịch xuống đất ngay cạnh Sasuke, rồi thở hồng hộc. Thấy dáng vẻ đó của cậu ta, Sasuke mỉm cười, châm chọc:
- Đấy, ngươi cũng mệt quá còn làm bộ. Chúng ta còn gặp nhau lâu dài, còn đánh nhau mấy trận nữa. Cho nên ngươi không việc gì phải vội.
Hibari chỉ im lặng không nói gì, cũng không có biểu hiện gì. Một lúc sau, Sasuke hỏi:
- Ngươi rốt cuộc là vì chuyện gì lại đòi đánh ta? Không phải vì hôm qua ta đã đâm chết con mồi của ngươi chứ?
- Cô ta chưa chết. Ta có rất nhiều lý do để cắn chết ngươi, không gì cứ phải là vì con mèo ngốc đó.
Sasuke rất ngạc nhiên trước cách gọi của Hibari.
- Ngươi quen biết Cat thế nào? Tại sao lại gọi cô ta như thế?
Hibari quay qua nhìn Sasuke, chẳng hiểu suy nghĩ gì lại quay đầu đi và trả lời cực kì ngắn gọn:
- Kệ ta.
Câu trả lời khiến Sasuke nổi cáu, vung kiếm quật về phía Hibari và ngay lập tức bị thanh tonfa của cậu ta chặn lại.
- Ngươi ...toàn chọc ta nổi điên_cậu gầm gừ
- Vậy còn chờ gì nữa?_Hibari nhếch mép cười_Đấu tiếp đi!
- Ngươi đúng là tên máu chiến nhất ta từng gặp.
Rồi bọn họ lại lao vào đấu với nhau.
. . .
Giờ thì Shiraishi đã hiểu những lời của Fuji và các thầy nói trước đó. Cậu đang bị sốc. Hinata là ninja, lại còn là đại tiểu thư tộc Hyuuga Nin? Hai anh em thân thiết với nhau như thế, gần như gặp mặt nói chuyện hàng ngày, vậy mà chưa bao giờ cậu nhận ra hay có ý nghi ngờ thân phận của cô bé.
- Hinata-chan là một ninja nhưng không giống những người khác, cô ấy mang tư tưởng hòa bình, nỗ lực thực hiện giấc mơ hòa hợp hai thế lực ninja và Kurosagi. Chính vì vậy, các thầy và tớ nữa mới muốn bảo vệ và giúp đỡ cô ấy. Ngày hôm đó Hinata-chan đã bất chấp hiểm nguy mà cứu cậu. Cậu có thể suy nghĩ về điều đó, về mối quan hệ tốt đẹp giữa hai người mà đồng ý giúp đỡ cô bé không?
Shiraishi dường như không để tâm đến những lời sau đó của Fuji. Gương mặt cậu tối sầm. Cậu nắm cổ áo Fuji lôi lại, lời nói đầy sự giận dữ:
- Cậu biết tất cả chuyện này phải không? Tại sao không nói với tớ? Tớ không phải là bạn thân nhất của cậu sao?
Shiraishi đang bị kích động nên Fuji không nói gì. Cậu biết là mình đã không công bằng với Shiraishi nhưng cậu có lý do để làm vậy. Hinata là ninja, trong khi Shiraishi là Shaman. Một khi chưa đảm bảo an toàn cho Hinata sao cậu dám nói chứ!
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
Phần 33: Đồng minh mới

Đã gần một tiếng trôi qua vẫn không thấy có tin tức gì thêm khiến Toushirou vô cùng sốt ruột. Nếu Hinata có mệnh hệ gì cậu không thể tha thứ cho bản thân. Tại sao cậu lại bất cẩn như thế? Cậu đã biết về mối thâm thù của nhà Uchiha đối với Hyuuga, nhưng thấy Itachi không bận tâm gì chuyện đó, cậu chủ quan nghĩ rằng Sasuke cũng thế. Không ngờ hắn lại …Cậu đã hứa là sẽ bảo vệ cô ấy, vậy mà lại để cô ấy bị thương đến mức này.
“Cạch!”. Bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu. Mọi người vội vã chạy lại hỏi han tình trạng sức khỏe của Hinata. Bác sĩ nói:
- Mọi người không cần lo lắng nữa. Cô ấy đã qua cơn nguy hiểm rồi. Điều cần nhất bây giờ là phải để cô ấy tĩnh dưỡng một thời gian, tránh xúc động mạnh. Vậy nhé!
Đến lúc này tất cả mới thở phào nhẹ nhõm. Các ninja cùng cáo biệt đội 8 để trở về tổ chức. Karin cũng bỏ đi. Cho dù cô ta căm ghét Hinata và luôn tìm cách hãm hại cô ấy, nhưng đến cuối cùng Karin vẫn ở lại phòng bệnh cho đến khi biết Hinata được an toàn. Như vậy đã là quá tốt rồi.
Đợi đến lúc bọn họ đi khỏi, Dino và Fuji mới tiến đến ngồi cạnh Toushirou.
- Giờ Hinata đã ổn, chúng ta cần bàn bạc xem nên sắp xếp thế nào về việc vắng mặt của cô bé ở Học viện trong những ngày sắp tới.
Toushirou giật mình thảng thốt. Mãi lo cho tính mạng của Hinata mà cậu quên mất chuyện này. May mà còn có Dino ở đây.
- Anh và Itachi đã thảo luận. Chúng ta hãy nói là Hinata bị bệnh truyền nhiễm, phải nằm cách ly. Như vậy sẽ tránh được việc nhiều người đến thăm cô bé.
Mọi người đều thấy cách đó là hay nhất.
- Vậy nếu những người bạn của Hinata đòi đến thăm cô bé thì sao? Như Naruto-kun hay Shiraishi chẳng hạn. Bệnh truyền nhiễm thì vẫn có cách vào thăm mà_Fuji hỏi
- Đúng vậy đấy_Toushirou đồng tình_Đặc biệt là tên ngốc Naruto, hắn chắc chắn sẽ sống chết đòi đến thăm cô ấy.
- Cho nên với riêng hai người đó chúng ta sẽ nói thật tất cả mọi chuyện.
Cả ba người đều vô cùng kinh ngạc. Toushirou bật dậy ngay:
- Không thể nào! Anh nghĩ gì mà lại quyết định như vậy? Thân phận của Hinata là tuyệt đối bí mật. Cô ấy mà bị lộ thì thân phận của bọn tôi cũng không giữ được.
- Anh hiểu chứ. Bọn anh có lý do để đề nghị chuyện này. Naruto có một thân phận rất đặc biệt mà cậu không ngờ được đâu. Cậu ta chính là con trai của Tứ linh Batsuko đã thoát ly khỏi tổ chức cách đây 16 năm.
Toushirou và Konan đều há hốc sửng sốt. Tứ linh Batsuko được truyền tụng là ninja mạnh nhất trong lịch sử ninja từ trước đến nay. Nhưng cách đây 16 năm không hiểu vì lý do gì ông ta bị Hội đồng ninja tối cao bắt giam, rồi trốn thoát được, sau đó thì biến mất không một dấu vết. Thật không ngờ con trai của ông ta lại xuất hiện ở đây và lại còn là bạn chí thân của Hinata.
- Hyuuga hình như không biết chuyện này phải không? Cô ta nói với tôi tên đó chỉ là người bình thường không có khả năng đặc biệt gì.
- Đúng vậy. Bản thân Naruto không hiểu vì lý do gì mà đến giờ vẫn chưa bộc lộ năng lực của một ninja nên dù ở cạnh rất lâu nhưng con bé không phát hiện ra. Còn Naruto thì ngược lại. Thằng bé biết thân phận của Hinata từ lâu rồi.
Như vậy nghe có lý hơn chứ Toushirou luôn nghi ngờ những gì mà Hinata nói. Dù ngoài mặt Naruto có vẻ là một tên ngốc nhưng kỳ thực lại rất tinh ý. Không thể có chuyện hắn ở bên Hinata từ nhỏ mà không biết chút gì về công việc cũng như gia đình của cô ấy. Còn thân phận của hắn đúng là có nằm mơ cậu cũng không tưởng tượng ra.
- Vậy còn Shiraishi? Tại sao cả anh ta cũng được biết?_cậu hỏi tiếp
Câu hỏi đó Dino không trả lời ngay mà lại quay sang hỏi Fuji:
- Fuji, cậu là bạn thân của Shiraishi. Cậu thử nói xem cậu ta là người thế nào?
Fuji suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Cậu ấy là một người rất đáng tin cậy. Shiraishi thông minh, điềm tĩnh, nhiệt tình, chu đáo và rất biết cách nhìn người. Kể từ khi phát hiện ra thân phận của Hinata em đã thử hòi dò cậu ấy vài lần. Shiraishi cũng giống như nhiều người khác không thích ninja nhưng cậu ấy không phủ nhận những gì ninja đã làm được cho đất nước này. Cậu ấy đã từng có suy nghĩ hợp tác với ninja để tăng tính hiệu quả trong các nhiệm vụ nhưng đã bỏ cuộc.
Mắt Toushirou mở lớn ngạc nhiên.
- Lúc lễ hội xảy ra hỏa hoạn, Hinata đã bất chấp nguy hiểm cứu Shiraishi. Anh nghĩ bản thân Shiraishi đã mơ hồ nghi ngờ về thân phận của cô bé. Tình cảm của Shiraishi và Hinata lâu nay rất thân thiết như anh em ruột thịt. Nếu như cậu ta biết Hinata chính là Cat, anh tin cậu ấy vẫn sẽ yêu quý và bảo vệ cô bé.
Toushirou im lặng suy nghĩ. Đột nhiên cậu quay sang bên cạnh hỏi:
- Konan, ý chị thế nào?
Konan dường như đang suy nghĩ gì đó, nghe Toushirou hỏi cô bị giật mình, liền hỏi lại:
- Taicho hỏi tôi à?
- Đúng vậy. Chị ở trong tổ chức lâu hơn tôi. Tôi muốn nghe ý kiến của chị.
Konan ngẩn người, có vẻ rất ngạc nhiên. Một chốc sau cô lắc nhẹ đầu, mỉm cười trả lời:
- Xin lỗi nhưng chuyện này tôi không thể giúp được gì cả. Tôi thậm chí còn không hiểu hết những gì mọi người trao đổi ban nãy. Tôi nghĩ có lẽ cậu đã quên. Từ lúc Hinata-san gia nhập đội đến nay đã có rất nhiều chuyện xảy ra nhưng chưa bao giờ cậu và cô ấy giải thích rõ ràng với tôi. Cô ấy gặp nguy hiểm cậu cũng không cho tôi biết. Tôi cơ bản là chẳng biết gì để mà cho cậu lời khuyên cả.
Nghe Konan nói Toushirou mới giật mình. Konan là người duy nhất trong đội không vào Học viện Tokyo nên những chuyện xảy ra với Hinata cô ấy không hay biết gì. Cậu và Hinata cũng quên mất không kể cho cô ấy nghe. Một cách vô thức cậu đã nghiễm nhiên cho rằng những gì cậu và Hinata trải qua thì Konan cũng nhìn thấy và đứng cùng một phe với hai người, trong khi không hề cho cô ấy biết chút gì.
- Xin lỗi chị! Lẽ ra tôi nên kể cho chị nghe mọi chuyện. Ban đầu là do bọn tôi e ngại không biết chị có ủng hộ việc làm của bọn tôi hay không. Sau đó luôn thấy chị vui vẻ hỗ trợ bọn tôi vậy là không hiểu từ lúc nào đã chấp nhận chị như một đồng minh mà không để ý đến cảm nhận của chị. Tôi thật xấu hổ.
- Không sao_Konan bật cười_Tôi nói vậy không phải có ý trách cứ gì hai người. Tôi chỉ muốn nói là cho dù hai người làm bất cứ việc gì, không cần biết hậu quả ra sao, tôi vẫn sẽ hết long ủng hộ như trước. Hai người là những ninja tốt, những người rất quả cảm. Tôi rất ngưỡng mộ hai người. Thật đấy!
Nghe Konan nói Toushirou cảm thấy rất vui, trong lòng nhẹ nhõm hẳn. Dino và Fuji nhìn nhau mỉm cười. Vậy là họ đã có thêm một đồng minh đáng tin cậy nữa.
- Trở lại chuyện chúng ta đang bàn lúc nãy. Toushirou, cậu có đồng ý nói sự thật với Shiraishi không?
- Trước khi nói về chuyện đó tôi có chuyện muốn hỏi_cậu đằng hắng, rồi quắc mắt nhìn Dino_Ai cho phép anh được gọi tên tôi thân mật như vậy hả? Hãy gọi tôi là Hitsugaya!
- Ơ, cậu không thích à?_Dino gãi đầu lúng túng_Tại anh thấy Fuji gọi cậu là Shiro-kun nên anh cũng gọi như vậy.
- Cái gì?_lườm mắt sang nhìn Fuji_Tôi nhớ là đã cấm anh gọi tôi như vậy rồi kia mà. Anh “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” phải không?
- Xin lỗi! Xin lỗi_cậu cười xòa, xua tay_Anh quen miệng. Từ giờ anh không gọi cậu như vậy nữa là được chứ gì!
Toushirou “hừ” mạnh một tiếng rồi quay đi.
- Về trường hợp của Shiraishi, tôi muốn có thêm thời gian để xác minh lại. Tuy hai người đã đảm bảo cho anh ta nhưng dù sao Shiraishi cũng là một Shaman, đây lại là một chuyện hệ trọng liên quan đến sự an toàn của tất cả thành viên đội 8 nên tôi phải suy xét thật kĩ. Xin lỗi!
- Không. Cậu không cần phải xin lỗi. Anh hiểu mà. Cậu quen Shiraishi chưa lâu, hoàn cảnh hiện tại của các cậu cũng đang rất nguy hiểm nên cẩn trọng như vậy là cần thiết. Nhưng cũng chính vì vậy mà chúng ta cần thêm vài đồng minh đáng tin cậy hỗ trợ cho các cậu về sau này. Như vậy đi, trước mắt chúng ta sẽ không nói gì cho Shiraishi biết nhưng sẽ hỏi dò thái độ của cậu ta về sự việc xảy ra ở lễ hội và Cat. Chuyện này nhờ cả vào cậu đấy, Fuji!
- Em hiểu rồi_Fuji gật đầu_Mọi người cứ yên tâm.
. . .
Tại nhà Uchiha, tòan bộ tiểu đội 2 đang họp mặt ở đó. Không khí cuộc họp khá căng thẳng. Itachi thì nhìn chằm chằm vào Sasuke, còn cậu ta thì quay đi để tránh ánh mắt đó.
- Em nên cảm thấy là mình may mắn đi. Anh đã nói chuyện với Chi nhánh trưởng. Ngài ấy nói vì đây là lần đầu em sai phạm, ngài cũng thông cảm cho cảm xúc của em lúc đó nên lần này chỉ cảnh cáo thôi. Anh sẽ phạt em đứng sau hỗ trợ trong các nhiệm vụ trong vòng một tháng.
- Hả?!_Sasuke la lên, phạt cậu gì cũng được chứ làm nhiệm vụ mà chỉ được đứng hỗ trợ thì thà đừng làm còn hơn_Anh mới nói chỉ cảnh cáo thôi mà?
- Đó là chi nhánh trưởng muốn thế. Riêng anh, với tư cách là đội trưởng thì phải phạt cho em nhớ lần sau đừng tái phạm_Sasuke đã định phản ứng thì Itachi nói tiếp_Hay hình phạt này còn quá nhẹ?
Sasuke cứng họng, im bặt. Thế này đối với cậu đã là quá nặng rồi.
- Nii-san, kunoichi đó còn sống không?_Neji hỏi
- Nếu cô ta chết thì không có chuyện Sasuke chỉ bị cảnh cáo như vậy đâu. Nhưng Cat bị thương rất nặng, nên chắc phải điều trị trong một thời gian khá dài.
Sasuke thở nhẹ, cứ như vừa trút được gánh nặng. Từ lúc trở về từ lễ hội đến giờ cậu cảm thấy lòng mình bứt rứt không yên, như thể đã làm sai chuyện gì đó. Cậu đã sai khi ra tay giết cô ta phải không? Không. Là cậu nuối tiếc vì đã định giết cô ta quá sớm. Cậu nên tìm hiểu kỹ hơn về kẻ mà cậu muốn giết mới phải. Đúng rồi. Đợi khi hiểu rõ về con người kẻ giảo hoạt đó cậu có thể ra tay giết cô ta một cách thỏai mái hơn.
Itachi ngạc nhiên khi thấy Sasuke cười mỉm. Xảy ra chuyện như vậy mà còn cười được không lẽ nó đang âm mưu gì?
. . .
Sáng hôm sau, Kakashi thông báo với cả lớp rằng Hyuuga Hinata bị bệnh sốt xuất huyết, hiện đang phải nằm cách ly trong bệnh viện quận. Tin đó khiến tất cả mọi người rất ngạc nhiên. Chỉ mới cách đây 2 ngày Hinata trông vẫn rất khỏe mạnh.
- Đó là một bệnh truyền nhiễm, rất dễ lây, các em không nên đến bệnh viện thăm cậu ấy trong thời gian này sẽ tốt hơn. Nếu có gì cần nhắn với cậu ấy cứ nói với thầy.
- Sensei!_Ino giơ tay_Sensei có thể vào thăm Hinata-san sao?
- Không. Thầy có người bạn làm ở bệnh viện. Thầy sẽ nhờ cậu ấy nhắn giúp. Hinata hiện đang trong thời gian đầu ủ bệnh nên khả năng lây lan là rất cao. Thầy cũng sợ nhiễm bệnh mà.
“Xem ra cái bóng mà mình nhìn thấy hôm ở lễ hội không phải là cô ta rồi”, Sasuke nghĩ. Cậu thầm trách con nhỏ tóc xanh ngốc nghếch không biết giữ gìn sức khỏe, hay là tên ngố tóc vàng hoặc tên lùn tịt lại kéo cô ta đi đến mấy nơi vớ vẩn đến nổi bị nặng phải vào viện. Cô ta đâu có biết cách từ chối người khác.
Sasuke không hề biết rằng Naruto đang lén quay lại nhìn mình với ánh mắt không chút thiện cảm. Chiều hôm qua, lúc gọi điện cho Hinata, cậu đã rất ngạc nhiên khi người nhận điện là Dino. Anh đã cho người đến đón cậu đưa đến bệnh viện nơi Hinata đang điều trị.
“- Chuyện gì đã xảy ra vậy?Tại sao Hinata-chan lại bị thương nặng như vậy?
- Em có nghe về vụ hỗn loạn xảy ra ở lễ hội Sakura lúc sáng không?_Dino hỏi.
- Dĩ nhiên là có. Mọi người đang bàn tán xôn xao cả lên. Báo mạng cũng đã đăng tin vụ này rồi nhưng em chưa xem.
- Vậy em có biết chuyện Sasuke đã đâm bị thương một ninja không?
- Sasuke đâm ư?Em chỉ nghe nói một Shaman đâm chết một ninja thôi…_nói đến đây Naruto chợt giật mình, tái mặt_Không lẽ ninja đó …?(*)
- Quả nhiên là cậu đã phát giác ra thân phận của Hyuuga_Toushirou đứng dậy, tiến đến chỗ Naruto_Đúng vậy. Cô ấy đã bị Sasuke đâm, nhưng không chết mà bị trọng thương.
Mắt Naruto mở lớn bàng hoàng, cậu hỏi giọng run run:
- Vậy …giờ cậu ấy …sao rồi?
- Đã qua cơn nguy hiểm rồi_Dino đặt tay lên vai cậu, trấn an_Chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian sẽ khỏe lại. Naruto, Hinata đang rất cần cậu giúp.
- Giúp việc gì? Chỉ cần có thể làm được em nhất định sẽ dốc hết sức.
- Anh tin chắc em sẽ làm được_Dino khoác hẳn tay qua vai Naruto_Bệnh tình và nơi điều trị của Hinata phải tuyệt đối được giữ bí mật. Anh cần em chặn tất cả những ai có ý định đến thăm cô bé.
- Em hiểu. Việc này cứ giao cho em."
Nhìn Hinata nằm trên giường bệnh, ốm yếu, thảm hại, Naruto không cầm được lòng. Cậu đã nghe Dino và Fuji tường thuật lại mọi chuyện đã xảy ra, và cả lý do tại sao Sasuke lại đâm Hinata nặng như vậy. Cậu không trách Sasuke nhưng không có nghĩa là cậu chấp nhận hành động của cậu ta, nhất là khi người bị thương lại là Hinata. Cậu muốn xóa bỏ hận thù trong lòng Sasuke nhưng hiện giờ cậu chưa nghĩ được gì cả. Tất cả những gì cậu quan tâm lúc này là sự an toàn của người bạn gái thân thiết nhất. Kể từ lúc ở bệnh viện trở về, cậu đã quyết định sẽ trở thành người bảo vệ cho Hinata. Đó là một lời hứa.
. . .
Lúc này, bên ngoài cổng trường, Hibari bước vào vởi vẻ mặt cực kì giận dữ, sát khí lộ ra thấy rõ. Vừa đi cậu vừa lầm bầm:
- Thằng đầu chổi xể Uchiha, hôm nay ta nhất định phải cắn chết ngươi!
*(Có một quy định rằng cảnh sát và phương tiện truyền thông tuyệt đối không tiết lộ diện mạo và thân phận của bất kỳ Kurosagi nào mà họ biết để đảm bảo hoạt động của liên minh)
Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013
Phần 32: Cao trào

- Dino-san, chuyện ...chuyện này là thế nào ?_hội Neji cũng bị sốc_Tên đó sao lại trở thành Hunter chứ?!
- Anh …anh không biết phải giải thích như thế nào_Dino rất lúng túng_Việc này gần đây anh cũng mới được biết. Kyoya không hề nói gì với anh cả.
- Gì chứ?! Anh là gia sư thế nào mà học trò của mình gia nhập Hunter lại không biết?
- Gia sư đâu có nghĩa là cái gì cũng phải biết. Với lại ..._chỉ vào Itachi với sự bức xúc cực độ_Cậu ta còn biết chuyện này trước cả anh.
Neji và Sasuke quay ngoắt qua nhìn Itachi. Anh chỉ thở dài, nói:
- Tớ có biết trước thì làm được gì. Người bảo hộ cho cậu ta là cậu mà.
- Nhắc đến chuyện đó tớ vẫn còn tức đấy. Cậu đã tự tiện đề nghị với Tổng bộ để tớ làm người giám hộ và huấn luyện Kyoya mà không hề bàn qua với tớ lấy một lần, đẩy tớ vào sự việc đã rồi. Giờ thì việc rắc rối gì của Kyoya cũng đổ cho tớ hết.
- Cái số của cậu là gắn với tên nhóc đó rồi_Itachi cười châm chọc
- Hai người có thôi đi không?!_Neji bực mình, quát_Giờ là lúc tranh cãi hả?
Dino quay đi, “hừ” mạnh một tiếng.
Neji đang cố bình tĩnh phân tích tình hình. Theo như những gì cậu biết về Hibari thì đáng lẽ hắn ta không thể làm Hunter mới phải. Tất cả mọi người, một khi phát hiện ra mình có năng lực Shaman hay Wizard đều bị buộc phải gia nhập Liên minh Kurosagi để học cách sử dụng năng lực của mình có ích và hiệu quả nhất. Mỗi năm Tổng bộ tổ chức 4 kì thi để tuyển chọn những người đủ điều kiện trở thành Kurosagi chuyên nghiệp. Hibari Kyoya là trường hợp đặc biệt nhất. Theo như lời Itachi nói thì cậu ta là người bộc lộ năng lực Shaman từ rất sớm nhưng nhất định không chịu gia nhập Kurosagi. Sau này khi đi học nhà trường bắt buộc phải là thành viên Kurosagi mới được nhập học, thì lúc ấy Hibari mới miễn cưỡng gia nhập. Tuy nhiên, cậu ta không chịu tham gia bất cứ một khóa học tập huấn nào của tổ chức, cũng không đăng ký thi tuyển Kurosagi chuyên nghiệp. Cậu ta rất bướng bỉnh và bạo lực, không chịu nghe lời bất cứ ai khiến Tổng bộ rất đau đầu. Cho đến khi Dino xuất hiện. Itachi đã đề nghị với Tổng bộ cho Hibari một ngoại lệ, đó là để Dino trở thành người bảo hộ và huấn luyện cho cậu ta. Và thật ngạc nhiên Hibari đã trở thành Kurosagi chuyên nghiệp cùng lúc với cậu và dĩ nhiên cũng theo một hình thức thi đặc biệt. Nhưng trước khi cậu kịp nhìn thấy Hibari chiến đấu dưới màu áo của Kurosagi thì lại thấy cậu ta là một Hunter. Chuyện này thật khó hiểu. Tính Hibari hiếu chiến, không cần phân biệt đối tượng là ai, có thân phận gì, ghét là hắn đánh không kiêng dè. Một kẻ như thế thì làm sao có thể mang hận thù đến mức giết người chứ. Vậy tại sao Hunter lại thu nhận hắn được?! Và hắn gia nhập Hunter với mục đích gì?
- Hunter các ngươi dám giết người của bọn ta, không thể tha thứ được!
Peacook tức giận lao vào tấn công Hibari. Cô chém liên tiếp về phía Hibari nhưng đều bị tonfa chặn lại không mấy khó khăn. Đã từng đấu với Hibari, Cat biết rõ Peacook không phải là đối thủ của cậu ta. Cô đã định nhảy vào giải vây thì Ice cản lại. Cậu nói:
- Cô nên tránh giao tranh với hắn thì hơn.
Cat ngạc nhiên, chưa kịp hỏi rõ thì đã thấy Ice xuất hiện cạnh Peacook đỡ lấy đòn tonfa đang giáng xuống đầu cô ấy.
- Cô lùi về sau hỗ trợ đi!_cậu nói
- Tôi hiểu rồi.
Ice sử dụng kiếm rất điêu luyện, tốc độ nhanh mà sắc sảo. Động tác của cậu thậm chí còn nhanh hơn Hibari. Đấu một lúc, Hibari nhận ra kỹ thuật kiếm của Ice có thể ngang ngửa với Sasuke. Cậu đang bị yếu thế, nhưng ngược lại càng khiến cậu thêm phấn khích, mong muốn cắn chết một đối thủ mạnh như vậy.
Thấy tình hình có vẻ căng, Sasuke và Neji cũng lao lên trợ giúp, thì bất ngờ Cat và Bee chặn lại. Cat nói:
- Các cậu nghĩ Hibari-san muốn người khác giúp đỡ sao? Tốt nhất nên đứng ngoài đi.
- Ngươi quen biết Hibari được bao lâu mà làm ra vẻ hiểu hắn quá vậy?_Sasuke hỏi mỉa
- Chẳng qua là anh ta quá dễ đoán thôi.
- Vậy thì trong lúc hai kẻ đó “cắn” nhau, ta và ngươi cũng quyết đấu một trận cho xong đi!_ thanh kiếm trên tay cậu ta bỗng trở nên sáng loáng
- Ngay từ đầu tôi và cậu đã chẳng có trận đấu nào dang dở cả, là do cậu muốn vậy thôi.
Đúng lúc này một tốp ninja chừng ba tiểu đội bỗng đâu xuất hiện sau lưng Cat. Cô giật mình quay đầu lại nhìn. Đã đến rồi sao?
- Đội 8, bọn tôi đến tiếp viện trễ. Xin lỗi!
Sao lại đến tiếp viện vào lúc căng thế này chứ? Cat nhìn quanh thấy sắc mặt của Kurosagi đang tối sầm cả lại. Nếu phải giao tranh thì e sẽ là một cuộc hỗn chiến lớn, thương vong không kể xiết.
- Đến đúng lúc lắm! Mau hỗ trợ bọn tôi rút khỏi đây!_Ice nhanh trí kêu lớn
- Rút ư? Không phải chúng ta ...
- Mục tiêu bị trật rồi. Trên đường về tôi sẽ giải thích. Rút nhanh!
Peacook không khỏi thấy khó hiểu. Ban đầu do quá ít người thì không nói làm gì, nhưng giờ đã có quân tiếp viện sao vẫn phải rút, hơn nữa còn rất gấp gáp? Nhưng vì Ice giỏi hơn cô, cô nghĩ cậu ta có lý do để hành động như thế nên không có ý kiến gì cả. Về phần đội tiếp viện, dù không hiểu đã xảy ra chuyện gì nhưng vì Ice cứ hối thúc nên họ cũng lật đật nghe theo. Đột nhiên, một ninja trong nhóm trông thấy Cat, đã thốt lên:
- Đại tiểu thư? Có phải đại tiểu thư không?
Cat ngạc nhiên. Không chỉ anh ta, một vài thành viên khác trong nhóm cũng đồng loạt ngồi quỳ một chân, kính cẩn thưa:
- Đại tiểu thư!
Lúng túng trong vài giây, Cat lục lại trong ký ức chợt nhớ đã từng thấy những mặt nạ này trong gia phả của dòng tộc. Những người này đều là thành viên của Phân gia tộc Hyuuga.
Đứng cách đó không xa, vẻ mặt Itachi đang rất lo lắng. Anh không lường trước được tình huống này. Tình huống xấu nhất là nếu như Sasuke biết được thân phận của cô ấy thì ...
- Tôi có nghe phong thanh rằng đại tiểu thư tộc Hyuuga Nin đã chuyển đến hoạt động tại Tokyo. Tôi nghĩ có lẽ chính là cô ta.
- Đại tiểu thư cơ à? Tức là người thừa kế chính thức của tộc Hyuuga Nin phải không?
Đám Kurosagi đứng sau xôn xao. Họ càng bàn luận thì ngọn lửa đang bao quanh Sasuke bốc lên càng dữ dội đến mức cảm giác bất cứ vật nào chạm phải người cậu ta đều có thể bốc cháy ngay lập tức.
- Được rồi. Được rồi. Không cần phải đa lễ như vậy!_Cat khá lúng túng_Chúng ta mau rút đi thôi.
Cô chợt giật mình khi cảm thấy một luồng sát khi cực mạnh xuất hiện rất gần. Cả người lạnh toát. Cô chưa từng cảm thấy sát khí nào mạnh như vậy. Cat quay người sang bên.
Sasuke với ánh mắt đỏ rực lửa, lạnh lùng đâm mũi kiếm thẳng vào ngực người kunoichi.
”PHẬP!"
Không gian bỗng nhiên lặng phắc.
Sững sờ.
Bàng hoàng.
Giây phút đó, Cat đã nghĩ có phải mình đang mơ. Cô đã từng mơ cùng một cơn ác mộng trong nhiều đêm. Trong mơ, cô bị cả ninja và Kurosagi săn đuổi, thậm chí đuổi giết, và mỗi lần cô sắp bị giết thì đều giật mình tỉnh giấc. Cô tự hỏi lần này liệu có phải lại là một cơn ác mộng khác. Cô thấy rõ Sasuke đang nhìn mình đầy hận thù. Cô thấy rõ lưỡi kiếm của cậu ta đang cắm sâu trên ngực mình. Và cô thấy đau.
Không phải giấc mơ. Là sự thật. Cô đã bị đâm.
Sasuke rút mạnh thanh kiếm. Máu từ ngực Cat bắn ra tung tóe, văng cả lên mặt cậu ta.
Cat đổ gục xuống. Tiếng kêu la đau đớn thảm thiết.
- HYUUGA!!!_Ice hét lớn, chạy như bay đến chỗ Cat và đỡ lấy cô.
Dino quá sốc đến quên mất hoàn cảnh hiện tại. Anh hét lên ”HINA...”, may mà Itachi đã kịp chặn họng anh bằng cách la lớn lên át cả giọng Dino:
- Mau cầm máu! Khẩn trương đưa người đến bệnh viện!
Hành động kịp thời của Itachi đã giúp Dino trấn tĩnh lại. Anh nhanh chóng gọi điện cho Romario sắp xếp bệnh viện đặc biệt. Lúc này Bee đang dùng y thuật cầm máu cho Cat.
Rắc rối chưa dừng ở đó, nhóm ninja tiếp viện chứng kiến việc vừa rồi đã vô cùng tức giận. Bọn họ bao vây lấy Sasuke định giết cậu. Neji, Sai và một vài Kurosagi đứng gần đó vội nhảy vào giải cứu. Itachi đứng quá xa, không kịp can thiệp.
- DỪNG LẠI!
Tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên. Đó là giọng của Cat. Dù đang bị thương rất nặng, máu chảy ướt đẫm cả áo, cô vẫn ráng sức can ngăn.
- Không được ...hành động ...
- Đại tiểu thư! Nhưng hắn ta đã …
- Cứ mặc kệ hắn ! …Tôi sẽ xử lý hắn theo cách …của tôi_cô nói một cách khó nhọc, trong giọng nói còn kìm cả tiếng kêu đau đớn_Giờ thì rút …Rút nhanh lên !
Đại tiểu thư đã ra lệnh, bọn họ không thể không nghe.
Cat nói xong thì ngất lịm. Ice bế Cat lên rồi phóng vụt đi. Những người khác bám gót theo sau. Chẳng mấy chốc đã chẳng còn ninja nào ở lễ hội. Dino ra hiệu cho Itachi ở lại lo liệu mọi việc rồi cũng nhanh chóng biến mất. Bấy giờ Itachi mới để ý rằng Hibari đã không còn ở lễ hội từ lúc nào. Có lẽ cậu ta đã bỏ về.
Đến lúc này nhóm Neji mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi phục cả xuống đất. Riêng Sasuke vẫn đứng thẫn thờ, Tay cậu ta đang run. Có lẽ chính Sasuke cũng bị sốc về việc mình vừa làm ban nãy. Từ khi bắt đầu gia nhập giới chuyên nghiệp, Sasuke chưa từng ra đòn nào nặng như vậy.
- Hú hồn ! Tưởng bọn chúng giết chúng ta luôn chứ_Sai thở hồng hộc, mồ hôi vã ra như tắm_Sasuke-kun, cậu làm mọi người sợ muốn chết luôn đó !
- Cậu cần bình tĩnh hơn, Sasuke. Cậu đã để cảm xúc vượt quá tầm kiểm soát rồi. Hãy cầu mong là cô ta không chết, nếu không chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn đó !
Không thấy bạn đáp lại, Neji ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên. Sasuke vẫn đứng thẫn thờ. Đột nhiên, thanh kiếm tuột khỏi tay rơi xuống đất, rồi tự phong ấn trở lại hình dạng ban đầu. Sasuke cũng ngồi phục xuống ngay sau đó.
- Sasuke, cậu không sao đấy chứ ?_Neji lo lắng hỏi
- Tớ …tớ đã giết cô ta rồi phải không ?
- Tớ không chắc là cô ta có chết không, nhưng hiện giờ cô ta đang bị thương rất nặng.
Đôi mắt đỏ đã trở lại màu đen nhưng dường như hồn phách đã không còn ở đó. Sasuke vẫn thất thần.
- Lẽ ra tớ không nên nói điều này, nhưng mà Sasuke, nếu cậu muốn hoạt động lâu trong giới chuyên nghiệp thì nên biết kìm nén cảm xúc lại_Neji vừa nói vừa quan sát kĩ từng sự thay đổi cảm xúc trên vẻ mặt Sasuke_ Cậu đừng quên mình đã rớt kì thi 3 lần liên tiếp cũng vì nguyên nhân này. Điều luật đầu tiên của Kurosagi là không được phép giết người trừ những trường hợp bất khả kháng. Sau lưỡi kiếm đó cô ta mà chết thật thì cậu cũng gặp rắc rối không nhỏ đâu.
- Biết rồi. Cậu yên lặng chút đi !_Sasuke gắt gỏng
Giờ đã bình tĩnh hơn Sasuke lại thấy lo lắng. Lúc nãy cậu quá căm giận, không kìm chế được bản thân nên đã mạnh tay. Nhắc đến tộc Hyuuga Nin lại khiến cậu nhớ đến mối thù giết cả gia tộc Uchiha 7 năm trước. Cô ta lại là người thừa kế của tộc Hyuuga. Chỉ riêng việc đó thôi cũng đủ khiến cậu căm giận muốn băm cô ta ra làm trăm mảnh.
Nhưng …
Trong lòng cậu day dứt không yên. Cat không giống bất cứ ninja nào cậu từng gặp. Cô ta chưa từng hại bất cứ một ai, thậm chí còn ra sức cứu người. Cô ta dường như không quan tâm đến mối bất hòa truyền kiếp ninja-Kurosagi mà chỉ chăm chăm vào nhiệm vụ. Mỗi lần tiếp xúc với Cat đều đem lại cho cậu sự ngạc nhiên, sự tò mò về con người thật của cô ta. Cậu cũng muốn khám phá sự thật đằng sau thế giới ninja mà cậu vẫn biết. Nhưng bây giờ …
Cô ta sẽ không chết chứ ?
. . .
Hinata được đưa vào một bệnh viện nhỏ nằm biệt lập với trung tâm thành phố. Đây là bệnh viện tư thuộc nhà Cavallone nên đảm bảo tuyệt đối bí mật về thân phận của Hinata cũng như các ninja. Hinata hiện đang nằm trong phòng cấp cứu với tình trạng hết sức nguy cấp. Các bác sĩ nói sẽ cố hết sức nhưng không dám chắc có cứu được cô ấy hay không. Bên ngoài phòng bệnh, ngoài các thành viên đội 8 còn có Fuji, Dino và những ninja khác hình như thuộc tộc Hyuuga.
- Ở đây không nên có quá nhiều người cho nên mấy anh quay về trước đi !_Konan nói_Có gì bọn tôi sẽ thông báo sau.
- Không. Ít nhất hãy để chúng tôi biết tình trạng của Hinata-sama đã ổn định mới có thể yên tâm đi được. Mà hai người kia_chỉ vào Fuji và Dino_là ai mà cũng ở đây. Họ hình như không phải ninja.
Fuji và Dino giật mình. Konan nhìn sang Toushirou cũng muốn hỏi như vậy.
- Họ đều là bạn của Hyuuga. Không cần lo lắng_Toushirou trả lời. Cậu đang cúi gằm mặt, hai bàn tay vò đầu muốn rối tung lên_Chết tiệt! Tại sao lại xảy ra chuyện như thế này chứ?
- Tên khốn Shaman đó, tôi không thể tha thứ cho hắn_một ninja bức xúc_Tôi phải đi giết hắn.
Lập tức một số ninja khác cùng hùa theo. Toushirou nổi cáu, gắt:
- Các người thôi đi! Cô ấy ra nông nỗi này đều là do các người cả!
- Cái gì? Sao lại đổ lỗi cho chúng tôi chứ?!
- Đúng vậy. Chúng tôi có lỗi gì?!
Rồi cứ nhao nhao hết cả lên. Fuji quan sát sự việc thấy rất khó hiểu.
- Tất cả có thôi đi không? Đây là bệnh viện_đến lượt Dino không chịu nổi, quát
Nghe Dino nói họ xấu hổ im lặng. Lúc này Fuji mới hỏi nhỏ:
- Dino-san, ban nãy Shiro-kun nói vậy là sao?
- Ừm, có chuyện khá là nan giải đấy! Gia tộc Uchiha đã bị thảm sát cách đây 7 năm, chỉ còn sót lại Itachi và Sasuke. Nghe đồn rằng thủ phạm đã gây ra vụ huyết án năm đó chính là tộc Hyuuga Nin.
Fuji há hốc bàng hoàng.
Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013
Phần 31: Hibari tham chiến

Tiêu rồi.
Anh ta nhận ra cô thật sao? Ngay cả Sasuke, người ngày ngày ngồi bên cạnh cô còn không nhận ra cơ mà!
Không. Chính vì thế Sasuke mới không nhận ra, vì cậu ấy chưa bao giờ nghĩ cô là một ninja. Còn Hibari thì đã biết thân phận của cô rồi.
- Ano, Hi …Hibari-san, có gì từ từ nói_Cat giơ hai tay lên can_Tôi không có ý trễ hẹn đâu.
- Ồ, vậy ra đúng là ngươi à?_Hibari nhướng mày khá ngạc nhiên
Cat bị sốc.
Chết đứng người. Cô lọt vào bẫy của Hibari dễ như không.
- Ngươi đã bắt ta chờ hơn một tiếng đồng hồ. Đó là một tội không thể tha thứ được. Ngươi rất đáng bị cắn chết!
“Chẳng phải có hay không có việc này thì tôi vẫn bị anh cắn chết sao?”, Cat thở dài, đành chấp nhận nhượng bộ. Cô không thể để Hibari ở đây lâu hơn. Nơi này quá đông người, lỡ như Hibari nói hớ ra thân phận của cô thì nguy mất.
- Được rồi. Được rồi. Anh muốn thế nào tôi cũng chịu hết, nhưng chúng ta sẽ không đánh nhau ở đây, được chứ?!
- Cũng được. Chỗ này ồn ào quá. Rất phiền phức.
Cat đang mừng thầm vì dụ được Hibari đi xa, thì giật mình khi thấy Sasuke đột ngột tiến đến chĩa kiếm vào thẳng mặt Hibari, nói lạnh lùng:
- Ê, đầu chim sẻ! Đây là con mồi của ta. Ngươi đừng có chen vào!
Cat ngớ người, chết đứng lần nữa. Neji lắc đầu ra chiều bó tay. Fuji và Itachi đứng ngoài nhìn thấy cùng bịt miệng cười. Dino rất kinh ngạc, trỏ tay về phía Sasuke thốt lên:
- Con …con mồi á? Itachi, chuyện này …?
- Ờ, tớ sẽ kể cậu nghe sau. Giờ tiếp tục quan sát đi!
Bee và Ice đang lo sốt vó, nhiệm vụ còn chưa xong Cat lại dính phải rắc rối lớn như vậy. Trong khi đó, Peacook đang rất khó chịu khi nghĩ rằng Sasuke đã chú tâm quá nhiều vào Cat.
- Con mồi của ai ta không quan tâm. Ta muốn cắn chết kẻ nào thì ta cắn chết kẻ đó.
- Ngươi muốn cắn chết ai thì tùy, nhưng không được là con mồi của ta !
- Ta cứ cắn đấy. Ngươi muốn chết thì nhào vô!_giơ tonfa lên chực tấn công bất cứ lúc nào
- Ngươi thách ta à ?_Sasuke cũng không vừa, giơ kiếm thủ thế
Những người đứng ngoài chứng kiến kinh ngạc đứng như trời trồng. Đúng lúc đó thì Itachi đột ngột phá lên cười lớn trước sự kinh ngạc và sợ hãi của tất cả mọi người (ai dám to gan cười lớn trước mặt Hội trưởng đáng sợ của trường Nami đâu)
- Anh cười cái gì vậy ?_Hibari quay lại hỏi
Cat rất ngạc nhiên. Hibari không hề có ý tỏ ra khó chịu hay muốn cắn chết Itachi như đối với những người khác. Như thể …như thể cậu ta tôn trọng thầy ấy.
Đúng là chuyện hiếm có.
- Hai cái đứa này, cứ thích là đánh nhau không cần biết đến xung quanh phải không ?_anh đằng hắng, cố tỏ ra nghiêm túc nhưng không thể ngăn được đôi môi nở nụ cười_Giải quyết xong tên Wizard này đã rồi muốn làm gì thì làm.
Sasuke quay ngoắt qua nhìn Kakuzu. Cậu quên mất cái gã này. Vì hắn mà rắc rối đủ chuyện. Sự tức giận khiến Sasuke nhìn hắn tóe lửa. Kakuzu kinh hãi túm lấy chân Neji đứng gần đó, và lập tức bị cậu ta đá ra một cách khinh rẻ.
- Để ta cắn chết hắn là được chứ gì?_Hibari vung tonfa lên xuống như đang khởi động khiến Kakuzu sợ khiếp vía, lết mông lùi lại
- Vớ vẩn! Tên này là tội phạm cần đưa về Tổng bộ xử lý, không đến lượt ngươi tùy tiện_Sasuke trả lời không chút kiêng dè
Hibari không nhịn nữa, lập tức vung tonfa tấn công Sasuke, và dĩ nhiên bị chặn lại không mấy khó khăn.
Itachi thở dài khi thấy rõ ràng không thể ngăn nổi sự hiếu chiến của hai đứa nhóc đó. Anh quay qua nói với Neji :
- Đừng để ý đến chúng nữa. Em quyết định đi !
- Em …em sao ?_Neji bất ngờ_Nhưng anh là đội trưởng mà ?
- Em đứng ở vị trí đội trưởng nhiều hơn anh. Em nên tập quyết định những vụ việc quan trọng như thế này đi.
“Nói nghe hay quá nhỉ ? Chẳng phải trước giờ mọi việc lớn nhỏ trong đội đều do một tay em xử lý sao? Anh có tham gia việc gì đâu.” Dù rất bức xúc nhưng đứng ở vị trí đàn em, xung quanh lại đông người như vậy nên cậu đành nín nhịn.
- Em chắc anh đã rõ ý của em rồi. Em muốn nghe ý kiến của anh.
- Ý cậu là muốn đưa Kakuzu về Tổng bộ?
- Đúng vậy.
- Tại sao?
- Còn cần phải có lý do ư? Tội phạm là Wizard thì dĩ nhiên phải đưa về Tổng bộ rồi.
- Cái “dĩ nhiên” mà cậu nói là ý làm sao? Anh chưa từng biết có quy định nào nói rằng Wizard làm sai thì phải đưa về Tổng bộ xử lý cả.
Neji giật mình. Itachi nói đúng. Chưa từng có quy định nào như thế.
- Nhưng chuyện này không xử lý như vậy thì xử lý sao chứ? Không lẽ ý anh là để Akatsuki bắt hắn về sao?
- Anh không nói thế, và cũng không có quy định nào cấm chuyện đó.
- Anh sao vậy? Hôm nay bỗng nhiên bắt bẻ em vụ quy định này nọ là sao? Dù thế nào thì đây là một chuyện vừa quan trọng vừa tế nhị, không chỉ anh em ta quyết là được. Ở đây có rất nhiều Kurosagi, em sẽ hỏi ý kiến của họ. Nhưng em đoán tất cả họ đều có suy nghĩ giống em thôi.
Không sai. Nếu hỏi ý kiến chắc chắn tất cả Kurosagi đều sẽ trả lời rằng “muốn đưa Kakuzu về Tổng bộ”. Itachi nhìn Cat, tự hỏi cô ấy sẽ xử lý chuyện này như thế nào.
Trong trận chiến quá chênh lệch về thực lực thế này thì Cat có thể bàn với đồng đội quay về. Nhưng đây lại là một trường hợp đặc biệt. Bắt một Kurosagi phạm tội, một nhiệm vụ không dễ gì gặp được. Ninja và Kurosagi hiềm khích với nhau đã lâu. Dĩ nhiên Akatsuki muốn nhân nhiệm vụ lần này để bôi xấu danh dự của Kurosagi, nên dù khó khăn thế nào đội 8 cũng bị buộc phải đưa tên Wizard này về. Cat rất đau đầu về chuyện này. Nhưng khi bình tĩnh lại suy xét cô cho rằng chuyện này có vấn đề. Một tổ chức đầy uy tín như Kurosagi lẽ nào để một thành viên của mình lộng hành như vậy lại không hay biết gì. Chắc chắn tên Wizard này vẫn đang che giấu điều gì đó. Cô cần phải hành động thật nhanh trước khi quân tiếp viện đến.
- Kurosagi mấy người không quản nổi người của mình còn dám lớn tiếng à?_Cat đột ngột nói lớn_Đã là người của các ngươi thì bọn ta càng không thể để các ngươi đưa hắn về. Ai biết sau khi đưa về các người lại tìm cách che giấu tội trạng của hắn. Vụ này Akatsuki quản chắc rồi.
Ice và Dino đều rất bất ngờ. Họ không hiểu mục đích của cô ấy là gì nhưng những lời của cô ấy vừa rồi đã kích động Kurosagi rất lớn. Sasuke và Hibari đang đánh nhau cũng phải dừng lại quan sát sự việc.
- Ngươi biết gì mà dám nói Kurosagi bọn ta như thế hả?_Hyuuga Kou, thành viên cuối cùng của đội 3 Kurosagi lên tiếng_Bọn ta không bao giờ thiên vị cho những kẻ phạm tội. Đặc biệt là đối với những kẻ dám bôi nhọ danh dự của tổ chức Kurosagi thì càng không thể dung thứ!
Kakuzu hoảng hồn khi nhận thấy ánh mắt đầy sát khí của Kou.
- Tôn chỉ của Kurosagi là “Coi việc của dân như việc của mình”. Đây là lần đầu tiên tôi gặp một kẻ độc ác như thế_Shiraishi bức xúc từ nãy giờ_Kurosagi nhất định sẽ trừng trị hắn thật nghiêm khắc. Tôi lấy tính mạng mình đảm bảo điều đó.
Lập tức tất cả ánh mắt giận dữ và sát khí chĩa thẳng vào Kakuzu còn kinh khủng hơn trước, khiến hắn có cảm giác mình sắp bị ăn tươi nuốt sống đến nơi. Hắn khiếp vía quỳ sụp xuống dập đầu lạy tất cả, nói liền một hồi:
- Xin các vị hãy tha cho tôi! Đúng là trước kia tôi thuộc Kurosagi nhưng tôi đã bị đuổi khỏi liên minh từ 5 năm trước rồi.
Tất cả tròn mắt sửng sốt.
- Ngươi vừa nói gì? Ngươi nói lại xem!_Neji sấn tới hỏi ngay
- Tôi đã bị đuổi khỏi liên minh từ 5 năm trước.
- Tại sao?
- Tôi dùng phép thuật trộm đồ của đồng đội nên bị kỷ luật, ...bị đuổi việc.
- Vô lý! Nếu đã bị đuổi khỏi tổ chức thì đáng lẽ anh phải bị phế bỏ phép thuật rồi chứ?_lần này là Sai hỏi
- Tôi đã dùng tiền, dùng thủ thuật để trốn thoát trước khi chuyện đó xảy ra. Xin tha cho tôi!_hắn dập đầu lần nữa_Các vị có thể phế bỏ phép thuật của tôi ngay bây giờ cũng được, chỉ xin đừng giải tôi về liên minh. Tôi xin các vị!
- Ngươi làm một việc vô lương tâm như thế mà định phế bỏ phép thuật để rũ bỏ trách nhiệm à?! Đừng hòng!_Sasuke tức giận vô cùng, xém nữa đã lao tới giết hắn nếu không bị những Kurosagi khác kịp thời cản lại
Cat cười thầm. Sự việc đi theo chiều hướng tốt hơn cô tưởng.
- Taicho, tên này không còn là người của Kurosagi, chúng ta có nên bắt về nữa không?
- Bắt về chi nữa? Mục tiêu của chúng ta là Kurosagi, nhưng trật mất rồi. Giờ thì rút thôi.
- Đợi đã!_Karin cản lại_Không phải Kurosagi thì bắt về cũng có ích mà. Hắn là một Wizard ...
- Trong tình cảnh này cô nghĩ bọn chúng để yên cho Akatsuki đưa đi ư?_Ice nói nhỏ_Muốn giữ mạng thì đi thôi. Bọn chúng để xổng một tên, không chừng vẫn còn tên thứ hai. Chúng ta chưa hết cơ hội đâu.
Ice đã nói thế Peacook không thể nói thêm gì được nữa, mà lặng lẽ bấm nút trên đồng hồ đeo tay thúc giục tiếp viện.
Cat gật nhẹ đầu, thầm cảm ơn vị đội trưởng của mình. May mà cậu hiểu ý và kết hợp với cô rất tốt, nhờ vậy mà giờ tất cả mọi người đều phát hiện ra mục đích thực sự của Akatsuki trong nhiệm vụ này là bôi nhọ danh dự của Kurosagi. Và còn tệ hơn khi họ nghĩ rằng cô là đầu têu tất cả .Bao nhiêu cố gắng của cô từ trước tới giờ xem như vì chuyện này mà đổ sông đổ bể cả rồi. Cũng chẳng còn cách nào khác, cô không thể để Akatsuki bắt Kakuzu về. Cho dù hiện giờ hắn không còn là người của Kurosagi thì chỉ riêng việc Kurosagi để “xổng” hắn cũng đủ khiến họ gặp rắc rối ít nhiều. Tuy vậy, đúng như Ice đã nói, cô có thể dùng tình huống bất lợi hiện giờ và việc mục tiêu ban đầu đã trật để nói khó với Danzo.
Shiraishi lặng người nhìn theo Cat. Có cái gì đó không đúng. Với tất cả những gì cậu đã chứng kiến từ nãy giờ cậu không tin là trên đời này lại có một người nhiều mâu thuẫn như vậy, vừa liều mình giúp đỡ người khác, vừa mang tâm địa xấu xa muốn hại họ. Không thể nào. Hay ngay từ đầu cô ta đã cố tình làm thế để che giấu mục đích thật sự?
Đội 8 kéo nhau phóng vụt đi nhưng chợt khựng lại. Trước mặt họ xuất hiện rất nhiều những quả cầu gai nhím to lớn vây xung quanh chặn đường.
Dino giật mình. Đây là phép thuật đặc trưng của cậu ta.
- Muốn đi dễ thế sao?
Hinata kinh ngạc quay người lại. Chính là Hibari đã triệu hồi những quả cầu nhím đó. Cô đã biết anh ta không phải người bình thường. Anh ta là một Shaman.
- Hibari-san, chuyện giữa chúng ta để sau đi. Tôi đã hứa sẽ đấu với anh thì tôi nhất định sẽ giữ lời. Anh về trường đợi tin đi!
Neji và Sasuke ngạc nhiên. Hibari gặp Cat lúc nào vậy?
- Đấu với ngươi là chắc chắn rồi. Ở đây ta không tính. Còn người ta muốn đấu bây giờ là đám ninja các ngươi.
Tất cả thành viên đội 8 đều rất ngạc nhiên. Các Kurosagi khác đều chưa động thủ, tại sao anh ta lại thế? Và có vẻ những người đó cũng ngạc nhiên không kém gì các cậu.
Lá bùa trên tay Hibari bốc cháy. Lập tức những quả cầu gai nhím đồng loạt lao thẳng về phía họ. Nhanh như cắt, Ice và Cat chia nhau mỗi người lo một bên, chém hỏng toàn bộ các quả cầu gai chỉ trong vài giây bằng lưỡi kiếm mang sức mạnh của Lửa và Băng.
Lông mày hơi chau lại nhưng vẻ mặt của Hibari vẫn rất điềm tĩnh và tự tin.
- Một mình anh đấu không lại bọn tôi đâu_Cat cảnh cáo_Tránh qua một bên đi!
- Ngươi nói có hơi sớm đấy!
Từ dưới đất, một vòng tròn sáng màu tím xuất hiện bao quanh vị trí đứng của Hibari. Trang phục của cậu ta bỗng chốc thay đổi. Một chiếc áo khoác dài nửa trên màu trắng nửa dưới màu đen, sau lưng in chữ Hunter màu đỏ máu.
Cat bàng hoàng đến không thốt nổi lời nào. Cô chưa bao giờ dám nghĩ đến việc này. Hibari không chỉ là một Shaman, anh ta còn là một Hunter. Sao anh ta lại là Hunter được chứ ?
- Giờ cuộc chơi mới thực sự bắt đầu_Hibari nở nụ cười nửa miệng
Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013
Phần 30: Hợp tác điều tra
Ice tạo ra từ tay một viên đá lạnh rồi đặt lên người tên Wizard, niệm thuật. Đá tan chảy nhưng lại nhanh chóng ngấm vào cơ thể hắn. Những vết bỏng trên cơ thể dần chuyển màu hồng. Hắn dần tỉnh lại.
- Được rồi đó. Các người muốn biết gì cứ việc hỏi_Ice nói rồi kéo Cat đứng sang một bên
Cảnh sát và Kurosagi nhìn nhau lo lắng. Một Wizard đứng tuổi tiến lên phía trước. Ông ngồi xuống đối diện với tên thủ phạm, ôn tồn hỏi:
- Anh tên gì?
- Kakuzu.
- Nói cho tôi biết. Vụ hỏa hoạn vừa rồi ở đây có phải do anh gây ra không?
- Ông có biết cách hỏi cung không vậy? Nếu không biết để mấy tên cảnh sát kia bày cho_Ice đứng gần đó không nhịn được, tức tối nói
Bee và Cat vội giữ chặt tay Ice. Bee nói:
- Bình tĩnh đã nào, taicho! Từ lúc này đây đã không còn là công việc của chúng ta nữa rồi. Cậu cũng đã nói là để cho họ tự hỏi mà.
- Để chúng tự hỏi kiểu đó thì đời nào hắn chịu khai thật?!
- Cứ bình tĩnh xem tình hình thế nào đã! Tôi nghĩ hai người đó sẽ không chịu ngồi yên đâu.
Đúng như lời Cat vừa nói, Sasuke và Neji đang rất sốt ruột và bực mình với cái kiểu hỏi cung đó. Họ tiến tới kéo người Kurosagi kia sang một bên để giành phần thẩm vấn.
- Từ bây giờ chúng tôi hỏi câu gì anh chỉ được trả lời Có hoặc Không_Sasuke nói trước
- Hả? Sao lại thế?
- Cậu ta bảo sao thì cứ làm như vậy. Câu nào chúng tôi cần anh trả lời chi tiết thì sẽ bảo anh trả lời chi tiết_Neji đập vào vai hắn
Tiếng tăm của hai thiên tài này dĩ nhiên là Kakuzu biết. Thấy bọn họ có vẻ nghiêm túc như vậy khiến hắn có phần nể sợ, ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó lần lượt Sasuke và Neji thay phiên nhau hỏi cung đương sự:
- Anh có phải là Wizard không?
- Co …có
- Anh có mở gian hàng trúng thưởng trong lễ hội này không?
- Có.
- Anh có cài phép thuật trong những phần thưởng hiện vật trong gian hàng của anh không?
- C ..Không. Tất nhiên là không.
Ice bất ngờ nguýt một hơi khiến Cat giật mình.
- Ninja tố cáo anh dùng thuật khiến tất cả những phần thưởng hiện vật phát nổ. Anh giải thích sao về chuyện này?
- Tôi …tôi không biết gì cả. Hôm nay tôi bán hết hàng từ sớm nên trở về nghỉ ngơi. Đang trên đường về thì bị nhóm ninja này bắt lại. Chúng dùng lửa định thiêu chết tôi rồi đưa tôi về đây. Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì.
Neji và Sasuke quay sang nhìn nhau không hiểu đang nghĩ gì.
Việc Kakuzu chối tội không khiến các thành viên Akatsuki ngạc nhiên vì họ cũng đã đoán trước rồi, nhưng lời lẽ của hắn vẫn không khỏi khiến họ bực mình.
- Khốn kiếp! Tôi biết ngay mà. Thực chỉ muốn đâm cho hắn một nhát_vừa nói Ice vừa đưa tay ra sau nắm chặt chuôi kiếm chực rút ra
- Taicho, giờ chúng ta nên làm gì?_Bee lo lắng_Tình hình hiện giờ đang rất bất lợi cho chúng ta.
- Tôi nghĩ vẫn còn cách_Cat nói_Taicho, con mèo bông của cậu vẫn còn giữ trong người phải không? Sao nó không phát nổ?
- Tôi đề phòng nguy hiểm nên đã phong ấn sức mạnh của nó lại rồi, thì làm sao …
Nói đến đây cả Ice và Bee đều giật mình. Phải rồi. Con thú bông đó là bằng chứng quan trọng nhất để tố cáo hắn.
- Nhưng mục đích của hắn là gì? Tại sao hắn lại làm tất cả những chuyện đó?_Ice chống cằm ngẫm nghĩ_Chỉ khiến con thú bông này phát hỏa thôi thì vẫn chưa đủ tính thuyết phục.
- Tôi biết đấy.
Ba người ngạc nhiên nhìn sang bên. Thành viên còn lại của nhóm đã tỉnh.
- Peacook, cô ổn chứ?_Bee đỡ cô ấy dậy
- Ổn cái con khỉ! Giờ vẫn còn thấy ê ẩm đây này. Xong việc hôm nay chắc chắn tôi sẽ giết hắn.
Cat khẽ thở một hơi dài. Cô thấy vui khi thấy Peacook không bị thương nặng.
- Hồi nãy cô nói vậy là sao?
- Tôi theo dõi hắn sau khi niệm chú đến một lúc. Ngay khi ở lễ hội có cháy thì cái túi hắn đeo bên hông bỗng chốc đầy lên một cách đáng ngờ. Tôi thấy hắn lôi từ trong đó ra rất nhiều tiền.
Giờ thì mọi việc đã rõ. Kakuzu dùng ngọn lửa để kiếm tiền dựa trên giá trị của vật bốc cháy.
- Tên khốn này dám kiếm tiền trên sinh mạng người khác. Chỉ riêng việc này thôi cũng đủ để tôi cho hắn một kiếm rồi_mặt Ice tối sầm
- Giờ đã biết cách thức phạm tội của hắn rồi, vấn đề quan trọng là phải làm thế nào để báo cho Kurosagi biết_Bee nói_Ngoài taicho ra không ai có thể chứng minh được rằng con thú bông này có từ chỗ hắn cả.
Điều đó có nghĩa Ice buộc phải ra mặt, nhưng xung quanh toàn kẻ thù thế này Ice không thể tùy tiện hiện hình được. Tình hình vẫn chẳng có gì khả quan.
- Này!_Neji gọi_Các người tố cáo Kakuzu thì ít ra cũng phải có bằng chứng xác thực gì chứ!
Ba người nhìn nhau lúng túng chưa biết nên làm thế nào thì có tiếng nói vang lên trong đầu Cat:
“Hinata, là anh Dino đây. Ngay bây giờ anh sẽ tìm cách thu hút sự chú ý của mọi người trong vài giây. Em nói Hitsugaya chuẩn bị sẵn tinh thần đi nhé!”
Thời gian rất gấp, không có cơ hội để Cat tìm hiểu xem tại sao Dino lại biết rõ tất cả mọi chuyện. Những gì cô có trong đầu lúc này là Dino đang muốn giúp ninja và cô cần phải tranh thủ tận dụng.
- Taicho, chuẩn bị tinh thần hiện hình đi!_và trước khi Ice kịp cất tiếng hỏi, cô nói thêm_Đừng hỏi gì cả!
Ngay sau đó trên bầu trời bỗng xuất hiện một con ngựa trắng có mang cánh, tựa như ngựa thần trong thần thoại Hy Lạp, bay ngang qua và hí vang. Rồi đột ngột nó lao xuống, nhằm thẳng hướng Kakuzu ngồi mà phi nước đại. Hắn khiếp vía nhắm tịt mắt lại. Ngựa trắng nhảy qua đầu Kakuzu, chạy thêm một đoạn rồi đột ngột biến mất trước sự sững sờ và nuối tiếc của tất cả mọi người.
Neji và Sasuke bực mình quay lại nhìn ông anh tóc vàng đang đứng cười toe toét cứ như thể chuyện vừa rồi chỉ là một màn đùa giỡn vậy. Sasuke nói lớn:
- Dino-san, anh làm cái quái gì vậy hả? Anh đang phá rối công việc của bọn em đó!
- Ha ha! Thành thật xin lỗi! Anh chỉ muốn dọa đương sự một chút thôi_ánh mắt đang thân thiện bỗng chuyển qua sắc lạnh đầy sát khí khiến Kakuzu sợ điếng người_để anh ta biết thành khẩn một chút.
Hai người họ nhìn nhau thở dài.
- Chuyện đó anh không nói thì em cũng đang bực mình đây. Gã này ngay từ đầu đã chẳng có tí thành khẩn nào cả. Nhưng trong tay bọn em hiện không có manh mối cụ thể nào nên rất khó hỏi cung anh ta.
Kakuzu đã định phân bua nhưng bị cắt ngang bởi ánh nhìn sắc lạnh từ Neji.
- Tuy cùng là Wizard nhưng nếu phát hiện có kẻ táng tận lương tâm đùa giỡn trên sinh mạng người khác thì dù là ai tôi cũng quyết không tha.
Hắn sợ hãi đến cứng đơ người.
- Tôi …chúng tôi hiện không có bằng chứng_Cat nói_nhưng tôi biết cách thức phạm tội của anh ta. Các anh có thể điều tra theo hướng đó.
- Ai mà thèm nghe cái thứ đó. Cái tôi cần là bằng chứng kìa_Sasuke nhấn mạnh với giọng bực mình_ Không lẽ các người muốn nói gì thì nói à!
- Vậy cái này của tôi làm bằng chứng được không?
Sasuke ngạc nhiên quay sang phía vừa phát ra giọng nói. Cậu thấy Toushirou đang tiến đến với một con mèo bông cầm trên tay.
- Cậu mà cũng đến đây sao?_Sasuke quắc mắt hỏi
- Tôi đến đây thì làm sao? Chẳng lẽ tôi không được quyền ngắm hoa anh đào nở à?_Toushirou cũng nhìn cậu ta với ánh mắt khó chịu không kém
Sasuke tặc lưỡi, rồi ngó xuống vật trên tay Toushirou.
- Cái gì đây?
- Một con mèo bằng bông. Thấy rồi còn hỏi
Lập tức môi Sasuke nở nụ cười đầy “tà niệm”, như thể nắm được thóp đối phương.
- Cậu chơi thú bông, hay là của bạn gái đấy?
- Câm đi! Không phải việc của cậu.
Sasuke nổi xung lên, định rút kiếm lao vào thì bị Neji và Sai nhanh chóng giữ lại.
- Ngươi muốn chết phải không?_lửa giận của cậu ta đã bốc lên ngùn ngụt
- Sasuke, cậu nhịn một chút đi! Giờ không phải lúc để chúng ta đánh nhau đâu_Neji cố kìm cậu bạn.
Cậu tự hỏi Sasuke đã có chuyện gì với các học sinh chuyển trường_ Hitsugaya-san, cậu nói mình có bằng chứng?
Kakuzu nhìn thấy Toushirou, giật mình cúi gằm xuống. Toushirou biết là hắn nhận ra cậu. Đưa con mèo cho Neji. Cậu nói :
- Đây là thứ tôi đã trúng thưởng từ gian hàng của anh ta. Có rất nhiều người làm chứng cho việc này. Tôi tin anh ta cũng nhận ra tôi. Hiện giờ sức mạnh lửa bên trong vật này đã bị phong ấn nên nó còn nguyên vẹn. Giờ chỉ cần giải ấn nó sẽ lập tức bốc cháy. Lúc ấy anh hãy kiểm tra chiếc túi anh ta đeo bên hông sẽ hiểu ngay cách thức anh ta phạm tội.
Tất cả mọi người kinh ngạc, trố mắt nhìn Toushirou.
- Là …làm sao cậu lại biết mọi việc tường tận như thế ?
- Không có gì lạ cả. Vì tôi cũng giống các cậu, là một người có khả năng đặc biệt. Tôi phát hiện thứ này bị yểm bùa nhưng không rõ thực hư ra sao nên đã phong ấn nó lại, rồi lặng lẽ quan sát tự mình tìm hiểu mọi chuyện.
- Cậu giỏi thật đấy_Sai nói với giọng nể phục_Cậu là Wizard hay Shaman ? À, cứ gọi tôi là Sai.
- Chuyện đó không quan trọng. Trước sau cũng gặp nhau trên chiến trường thôi. Tôi nghĩ chúng ta nên cùng nhau giải quyết chuyện này trước.
Sasuke nhíu mày. Ngay từ lần đầu gặp mặt cậu đã biết Toushirou không phải là người bình thường. Nhưng cái kiểu trả lời vừa nãy Sasuke có cảm giác Toushirou đang cố tình muốn che giấu thân phận thật sự của mình.
Cat khúc khích cười nhẹ, liếc nhìn vị đội trưởng nhỏ bé_thực chất là một ảnh phân thân_nói nhỏ :
- Taicho ngầu thật đấy !
- Khỏi nịnh. Tôi trước giờ vốn đã vậy rồi_cậu trả lời lạnh lùng
- Taicho, tình trạng này của cậu dùng ảnh phân thân sẽ mau mất sức lắm đấy. Cậu ổn chứ ?_Bee lo lắng hỏi
- Không sao. Chỉ cần bắt hắn nhận tội thì tôi sẽ biến mất ngay.
Cảm thấy tình thế bất lợi Kakuzu định dùng lửa từ bàn tay đốt chiếc túi đeo bên hông, thì bất ngờ bị kiếm của Sasuke chặn lại.
- Nếu không có tội thì sao phải giật mình ?
Kakuzu hoảng hồn. Sasuke cắt đứt dây đeo, đá chiếc túi văng ra, để lộ rất nhiều tiền trong đó. Liền lúc đó Neji giải ấn cho con thú bông. Tiền từ chiếc túi lại tuôn ra.
Kakuzu chết đứng người.
Tất thảy mọi người nổi giận như núi lửa phun trào, la ó đòi bắt kẻ phạm tội. Toushirou nhân lúc lộn xộn lẫn vào đám đông.
- Ngươi …_không chỉ lưỡi kiếm của Sasuke kề sát cổ mà mũi tên của Neji cũng đang dí vào thái dương_Kurosagi không chứa chấp loại người như ngươi. Để ta giải ngươi về Tổng bộ chịu tội.
Lập tức nhóm Akatsuki tiến tới chặn hành động này lại. Peacook nói ngay :
- Sasuke-kun, việc gì tôi cũng có thể nhường cậu, nhưng riêng việc này thì không được. Bắt hắn vốn là nhiệm vụ của đội 8 bọn tôi. Các cậu phải để bọn tôi đưa hắn về căn cứ.
- Không được. Kakuzu là Wizard thì theo lý phải đưa về Tổng bộ Kurosagi giải quyết_Neji cũng lên tiếng phản đối
- Đâu ra có cái lý đó !_Ice chen vào_Bọn tôi là người bắt được hắn thì dĩ nhiên hắn phải là của bọn tôi.
Không chịu thua, đám người xung quanh cùng hùa vào đòi đưa Kakuzu về Tổng bộ Kurosagi, khiến kẻ đang là đối tượng bị giằng qua giằng lại khiếp vía, ôm đầu mà mặt tái mét.
Akatsuki đang bị rơi vào thế gọng kìm. Không chừng chẳng những không xong được nhiệm vụ mà còn bị đám người này bắt về ấy chứ. Cat lo sợ thực sự.
- Các ngươi dám làm ồn trên địa bàn của ta. Muốn bị cắn chết hết phải không ?
Im lặng tức thì.
Một vài người đứng dạt sang bên một cách sợ hãi, nhường đường cho một cậu thanh niên dáng người mảnh khảnh nhưng đầy sát khí.
Cái giọng điệu và cách nói đó chỉ có thể là của cậu ta.
Cat hoảng hồn. Cô quên mất cuộc hẹn với Hibari. Mà nếu có nhớ ra thì trong tình huống hiện tại cô cũng chẳng thể làm gì khác được cả.
- Đâu là địa bàn của cậu hả ?_Sasuke không biết sợ hãi là gì_Chỗ này là của chung. Bọn tôi đang bàn việc. Ở đây không có chuyện của cậu. Đi chỗ khác đi !
- Sasuke, nói chuyện với tên đó không thể dùng lời lẽ như vậy được_Neji vội kéo tay cậu bạn_Dino-san đã nhắc chúng ta rồi mà.
- Cái kiểu nói nhẹ nhàng, ôn hòa với hắn, tớ không làm được.
Hibari không nói gì cả. Cậu ta đang bận chú ý đến một người khác. Một nữ ninja mang mặt nạ con mèo màu trắng.
Cat tự nhủ mình phải thật bình tĩnh. Cô đang đeo mặt nạ, chưa chắc anh ta đã nhận ra cô.
Bất chợt đôi môi cậu ta nở nụ cười nhẹ, giơ tonfa thủ thế.
- Con mèo ngốc, ta đến để cắn chết ngươi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




